Bài viết

Bài viết Thời Hoa Lửa "TỰ DO, HÒA BÌNH KHÔNG PHẢI DỄ, GIỜ CÓ ĐƯỢC RỒI, CỐ MÀ GIỮ

Đồng Nai25/06/2026Trương Khánh Duy (khu phố tân phú 6)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Trong dòng lịch sử hào hùng của dân tộc Việt Nam, có những con người bình dị nhưng đã lặng lẽ góp phần làm nên những trang sử rực lửa. Đó là những người lính tuổi trẻ gửi vào chiến trường, máu và nước mắt hòa cùng đất Mẹ. Trong số họ, hình ảnh ông Vũ Văn Chiên, sinh năm 1949 là một câu chuyện đẹp – chân thật – xúc động về ý chí, nghị lực và lòng nhân ái của người lính Bộ đội Cụ Hồ.

Năm 1978, khi đất nước vừa nguôi khói lửa chiến tranh, tình hình biên giới vẫn đầy biến động. Giữa bối cảnh đó, chàng trai trẻ Vũ Văn Chiên đã không chần chừ, viết đơn xin nhập ngũ với lý tưởng giản dị mà thiêng liêng: “Bảo vệ Tổ quốc, bảo vệ đồng bào mình.”

Ngày khoác lên bộ quân phục, vai còn đeo chiếc ba lô sờn cũ, ông đứng nghiêm trong ánh nắng chiều, lòng dâng tràn niềm tự hào của người lính trẻ. Ông được phân công làm Y sĩ cấp bậc B2 , nhiệm vụ vừa thầm lặng vừa vô cùng gian nan: chăm sóc thương binh, cứu chữa đồng đội ngay giữa bom đạn khốc liệt. Trong trận địa, một y tá không chỉ là thầy thuốc. Họ phải chạy vào nơi nguy hiểm nhất, nơi thương binh ngã xuống, nơi tiếng súng nổ gần đến mức bỏng cả da mặt. “Cứu người là nhiệm vụ số một,” – ông Chiên kể lại.

Nhiều lần, ông phải cúi rạp người dưới tán cây cháy dở, vừa cầm máu, vừa kiểm tra mạch cho thương binh, trong khi phía trước đang làn đạn xé gió. Có lúc, chỉ một sai sót nhỏ là đánh đổi cả mạng sống của chính mình. Không ít lần, ông cùng đội quân y phải cáng thương binh đi hàng chục cây số trong đêm, băng qua suối sâu, dốc dựng đứng. Ánh đèn pin yếu ớt lung linh, tiếng bước chân hòa cùng tiếng thở dốc.
Trên vai họ không chỉ là trọng lượng của một con người – mà là trách nhiệm, là lời hứa sẽ đưa đồng đội về bằng mọi giá. Chiến trường đầy khốc liệt, nhưng cũng là nơi sáng lên tình người đẹp đẽ nhất. Khi thiếu băng gạc, các chiến sĩ xé áo lót làm băng. Khi thiếu thuốc, họ chia nhau từng viên giảm đau. Có đồng đội bị thương nặng, nắm tay ông run rẩy nói: “Nếu tôi không qua khỏi… nhờ cậu gửi lời mẹ rằng tôi đã sống trọn với Tổ quốc.” Những câu nói ấy khắc sâu vào trái tim người lính y tá, trở thành ký ức mà cả đời ông không thể quên.

Khi chiến sự lắng xuống, ông Vũ Văn Chiên trở về quê hương. Không huân chương phô trương, không kể nhiều về chiến tranh, ông sống bình dị giữa xóm nhỏ Phú Thanh. Bộ quân phục cũ được ông gấp lại, đặt trang trọng trong tủ như kỷ vật thiêng liêng. Có những đêm, nghe tiếng gió rì rào qua tán cây, ông lại chợt nhớ đến những đêm hành quân năm nào: trời lạnh buốt, vai nặng trĩu nhưng lòng kiên cường không bao giờ tắt. Chiến tranh đã lùi xa, nhưng dấu ấn của nó vẫn còn trong ánh mắt trầm tư và sự điềm đạm của ông. Ông sống chan hòa, giàu tình nghĩa, luôn sẵn lòng giúp đỡ bà con khi ai đó cần bàn tay sẻ chia.

Dù không còn khoác màu xanh áo lính, phẩm chất Bộ đội Cụ Hồ vẫn luôn hiện hữu trong con người ông Chiên – từ cách ông đối nhân xử thế, đến sự tận tụy với gia đình và cộng đồng. Ông thường nói: “Chúng tôi đã đi qua bom đạn để thế hệ sau được lớn lên trong yên bình. Giữ gìn hòa bình là trách nhiệm của tất cả mọi người.” Hôm nay, khi nhìn lớp trẻ vô tư vui chơi dưới bầu trời thanh bình, ông mỉm cười mãn nguyện. Đó chính là phần thưởng lớn nhất cho những người lính đã từng đối mặt với cái chết để bảo vệ Tổ quốc.

Câu chuyện về ông Vũ Văn Chiên không ồn ào, không hào nhoáng. Nhưng chính sự bình dị ấy lại tạo nên vẻ đẹp bất tử của người lính Việt Nam. Một thời hoa lửa đã đi qua, nhưng tinh thần chiến đấu, lòng dũng cảm và sự nhân hậu của thế hệ ấy sẽ mãi tỏa sáng. Họ đã viết nên những trang sử bằng máu, bằng nước mắt và bằng cả tuổi thanh xuân. Và hôm nay, từ những câu chuyện bình yên nơi quê nhà, họ đang lặng lẽ viết tiếp câu chuyện hòa bình bằng chính cuộc sống giản đơn mà tử tế của mình.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn