Bài viết

BÀI VIẾT VỀ THỜI HOA LỬA THỜI HOA LỬA-CHIẾN THẮNG ĐỒNG DƯƠNG

BÀI VIẾT VỀ THỜI HOA LỬA THỜI HOA LỬA-CHIẾN THẮNG ĐỒNG DƯƠNG

Đà Nẵng20/04/2026Dương Thị Thanh Bình (XÃ ĐỒNG DƯƠNG)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Có những vùng đất khi nhắc tên lên, lịch sử không hiện ra bằng những con số khô cứng mà bằng nỗi nghẹn nơi lồng ngực. Xã Đồng Dương, thành phố Đà Nẵng, là một vùng đất như thế. Nơi đây từng đi qua thời hoa lửa – một thời mà sự sống và cái chết đứng rất gần nhau, nơi con người phải học cách yêu quê hương bằng cả máu, nước mắt và sự hy sinh thầm lặng. Chiến thắng Đồng Dương vì vậy không chỉ là kết quả của một trận đánh, mà là cái giá đau đớn mà cả mảnh đất này đã gánh chịu.

Những năm chiến tranh, Đồng Dương không còn là làng quê yên ả. Bom đạn cày xới ruộng đồng, xé nát những mái nhà tranh đơn sơ. Khói lửa phủ kín bầu trời, che khuất cả ánh nắng vốn đã khắc nghiệt của miền Trung. Có những đêm, mặt đất rung lên từng hồi, trẻ thơ giật mình tỉnh giấc trong tiếng bom xa gần, còn người lớn thì lặng im ôm con vào lòng, không biết sáng mai mình còn đủ đầy hay không. Chiến tranh đã biến Đồng Dương thành một vết thương hở, ngày đêm rỉ máu.Từ mảnh đất ấy, những người con lần lượt ra đi. Họ ra đi khi tuổi đời còn rất trẻ, khi giấc mơ đời thường vẫn còn dang dở. Có người chưa kịp sống trọn một mùa yêu thương, có người chưa kịp nói lời tạm biệt mẹ già. Họ khoác lên mình màu áo người lính, bước vào khói lửa với niềm tin giản dị: nếu mình ngã xuống, quê hương sẽ được sống. Sự hy sinh của họ lặng lẽ như cỏ dại, nhưng bền bỉ và bất tử.Ở hậu phương, Đồng Dương là những người mẹ chờ con trong lặng im. Mỗi buổi chiều, ánh mắt họ dõi theo cuối con đường làng đầy bụi đỏ, mong một bóng dáng thân quen trở về. Nhưng nhiều cuộc chờ đợi đã kéo dài suốt cả cuộc đời. Nước mắt rơi cạn rồi khô lại, nỗi đau hóa thành thói quen. Có những ngôi nhà không bao giờ còn nghe tiếng gọi “mẹ ơi”, có những chiếc áo lính được gấp gọn, đặt lên bàn thờ như một phần máu thịt không thể tách rời. Chiến tranh không chỉ lấy đi sinh mạng, mà còn cướp mất niềm vui sống của những người ở lại.Trong khói lửa và mất mát ấy, chiến thắng Đồng Dương đã được làm nên. Đó là chiến thắng của lòng quả cảm, của tinh thần không chịu khuất phục, của một mảnh đất nhỏ dám đứng lên giữa bão đạn. Nhưng ngày chiến thắng không tràn ngập tiếng reo hò. Niềm vui đến chậm, lẫn trong nước mắt và những khoảng lặng nghẹn ngào.

Đồng Dương được giải phóng, nhưng dưới mỗi tấc đất bình yên là xương máu của những con người đã nằm lại mãi mãi.Hòa bình trở về, Đồng Dương dần hồi sinh. Những con đường mới mọc lên trên nền đất cũ, tiếng trẻ thơ lại vang lên nơi từng là chiến hào. Nhưng thời hoa lửa chưa bao giờ ngủ yên. Nó sống trong ký ức của người già, trong những bia mộ lặng lẽ, trong sự bình yên mà thế hệ hôm nay đang được thừa hưởng. Chiến thắng Đồng Dương vì thế không chỉ thuộc về quá khứ, mà là lời nhắc nhở cho hiện tại và tương lai.Bởi có những con người đã chọn nằm lại để đất nước được đứng lên. Có những giọt máu đã thấm sâu vào lòng đất để hôm nay, Đồng Dương được sống trong thanh bình. Và khi ta cúi đầu trước mảnh đất này, đó không chỉ là sự tưởng nhớ, mà còn là một lời hứa thầm lặng: sẽ sống xứng đáng với một thời hoa lửa đã đi qua bằng tất cả đau thương và ánh sáng.

Hòa bình hôm nay là món quà được đánh đổi bằng máu xương và những cuộc đời không kịp trở về. Vì thế, mỗi người đang sống trong thời bình cần biết cúi đầu trước quá khứ, biết ơn những con người đã nằm lại để đất nước được yên lành. Giữ gìn hòa bình không phải bằng lời nói lớn lao, mà bằng cách sống tử tế, có trách nhiệm, trân trọng lịch sử và không để ký ức đau thương bị lãng quên. Khi biết yêu hòa bình từ những điều nhỏ nhất, chúng ta mới thật sự xứng đáng với những hy sinh đã làm nên một thời hoa lửa không bao giờ tắt.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn