Bám đường dưới bom đạn – dấu ấn ngày 15 tháng 12 năm 1972
Bám đường dưới bom đạn – dấu ấn ngày 15 tháng 12 năm 1972
Những ngày cuối năm 1972, máy bay Mỹ thường xuyên bay qua khu vực đơn vị đóng quân, nhằm đánh phá các địa bàn và tuyến đường giao thông. Mỗi lần tiếng máy bay xuất hiện, không khí trong đơn vị lại trở nên căng thẳng. Nhưng trước những hiểm nguy ấy, cán bộ, chiến sĩ Đại đội II vẫn kiên cường bám tuyến, bám đường, quyết tâm hoàn thành nhiệm vụ được giao.
Với những người thanh niên xung phong, con đường phải được thông suốt để những đoàn xe có thể tiếp tục hành quân. Vì vậy, dù máy bay địch thường xuyên hoạt động, anh chị em vẫn không rời bỏ vị trí. Hết tránh máy bay lại tiếp tục công việc; hết tiếng bom lại tiếp tục cầm cuốc, cầm xẻng, phá đá, san đường.
Một dấu ấn sâu đậm trong ký ức của Hà Thị Nhợ và đồng đội là ngày 15 tháng 12 năm 1972, khi đơn vị thực hiện nhiệm vụ phá đá tại khu vực Kho Trang Mèo Trạng. Trước mắt các chiến sĩ là một khối đá lớn, dựng cao khoảng 10 mét, chắn ngang tuyến đường. Muốn mở được đường, nhất định phải phá được khối đá ấy.
Công việc phá đá giữa núi rừng trong điều kiện chiến tranh không hề đơn giản. Anh chị em phải hết sức thận trọng, kiên trì chuẩn bị từng mũi khoan, từng phát mìn. Mười phát mìn mới nổ được một lần, mỗi lần tiếng nổ vang lên giữa núi rừng lại là một lần các chiến sĩ hồi hộp chờ đợi kết quả.
Khối đá lớn từng bước bị phá vỡ. Những đôi tay trẻ tiếp tục lao động, dọn đá, mở đường. Không có tiếng vỗ tay, không có phần thưởng, chỉ có niềm vui giản dị khi nhìn tuyến đường dần được khai thông để những đoàn xe tiếp tục đi qua.
Ngày 15 tháng 12 năm 1972 vì thế trở thành một dấu ấn khó quên trong cuộc đời người thanh niên xung phong. Khối đá cao 10 mét ở Kho Trang Mèo Trạng không chỉ là một trở ngại của con đường, mà còn là nơi ghi dấu mồ hôi, công sức, ý chí và lòng quả cảm của những người trẻ tuổi.
Trên đất nước bạn Lào, những người con Việt Nam tuổi mười tám, đôi mươi đã để lại dấu chân của mình trên từng cung đường. Họ bám đường giữa bom đạn, vượt qua thiếu thốn, bệnh tật và hiểm nguy, để hoàn thành nhiệm vụ được giao.
Và nhiều năm sau, khi nhớ lại những tháng ngày ấy, điều còn đọng lại không chỉ là tiếng máy bay, tiếng mìn nổ hay những khối đá bị phá tung, mà còn là niềm tự hào về một thời tuổi trẻ đã sống hết mình, đã góp sức mở những con đường trên đất bạn Lào bằng chính mồ hôi, sức lực và lòng quyết tâm của mình.



