Bản án tử hình hiên ngang: "Yêu nước chống bọn xâm lược là không tội"
Bản án tử hình hiên ngang: "Yêu nước chống bọn xâm lược là không tội"
Phiên tòa của những kẻ xâm lược Năm 1951, thực dân Pháp mở một phiên tòa quân sự để xét xử người thiếu nữ Đất Đỏ. Đây không phải là một phiên tòa công lý, mà là một màn kịch chính trị nhằm răn đe phong trào kháng chiến của thanh thiếu niên miền Nam. Giữa vòng vây của lưỡi lê và những gương mặt lạnh lùng của các thẩm phán người Pháp, Võ Thị Sáu xuất hiện với dáng vẻ nhỏ nhắn nhưng vô cùng lẫm liệt. Chị không cúi đầu, không run sợ, đôi mắt sáng quắc nhìn thẳng vào những kẻ đang nhân danh pháp luật để kết tội mình.
Phía công tố viên đã đưa ra một danh sách dài các "tội trạng": ném lựu đạn tiêu diệt sĩ quan Pháp, phá hoại cuộc mít tinh, làm liên lạc cho Việt Minh... Chúng dùng những từ ngữ nặng nề để mô tả chị như một "phần tử nguy hiểm". Thế nhưng, giữa căn phòng họp sang trọng nhưng u ám ấy, tiếng nói của chị Sáu vang lên trong trẻo và đanh thép, làm đảo lộn toàn bộ trật tự của phiên tòa.
Lời tuyên ngôn bất hủ Khi được cho phép nói lời sau cùng, chị Sáu không hề bào chữa hay xin khoan hồng. Chị dõng dạc khẳng định: "Yêu nước, chống bọn xâm lược là không có tội!". Câu nói ấy như một gáo nước lạnh tạt thẳng vào mặt bọn thực dân. Chị chỉ rõ rằng chính Pháp mới là kẻ có tội khi sang xâm lược một quốc gia có chủ quyền, khi gieo rắc đau thương cho nhân dân Việt Nam.
Chị tuyên bố: "Các ông không có quyền xét xử tôi. Chỉ có nhân dân Việt Nam mới có quyền đó!". Trước sự điềm tĩnh và lý lẽ sắc bén của chị, những viên sĩ quan Pháp dày dạn kinh nghiệm cũng phải bàng hoàng. Chúng không thể hiểu nổi một cô gái 18 tuổi lấy đâu ra nghị lực để đối đầu với cái chết bằng một thái độ kiên định đến thế. Lời tuyên bố của chị tại phiên tòa sau này đã trở thành kim chỉ nam, thành ngọn lửa thổi bùng lòng tự trọng của bao thế hệ thanh niên trong tù ngục.
Bản án trái với lương tri Dù biết rõ Võ Thị Sáu chưa đủ tuổi thành niên theo luật pháp quốc tế để chịu án tử hình, nhưng thực dân Pháp, vì lo sợ tầm ảnh hưởng của chị, vẫn quyết định tuyên mức án cao nhất: Tử hình. Bản án này đã gây ra một làn sóng phẫn nộ không chỉ trong nước mà cả trong dư luận tiến bộ ở Pháp. Tuy nhiên, đối với chị Sáu, bản án ấy chỉ là một tờ giấy lộn. Chị đón nhận nó bằng một nụ cười khinh bỉ, vì chị hiểu rằng, thân xác chị có thể bị tiêu diệt, nhưng lý tưởng mà chị phụng sự sẽ trường tồn cùng sông núi.



