Bản Anh Hùng Ca Của Tuổi Trẻ Việt Nam
Có những năm tháng mà mỗi nhành cây, ngọn cỏ đều thấm đẫm máu và nước mắt, nhưng cũng chính từ trong gian khổ ấy, vẻ đẹp của con người Việt Nam lại tỏa sáng rực rỡ hơn bao giờ hết. Người ta gọi đó là "thời hoa lửa" – cái tên vừa gợi lên sự khốc liệt của chiến tranh, vừa tôn vinh sự nở rộ của những tâm hồn đầy lý tưởng. Thời hoa lửa là khi cả một thế hệ trẻ tuổi vừa rời ghế nhà trường đã xếp lại bút nghiên, khoác lên mình màu áo xanh tình nguyện. Họ ra đi với một lời thề sắt đá: "Quyết tử cho Tổ quốc quyết sinh". Ở những chiến trường rực lửa như Quảng Trị, Đường Chín – Nam Lào hay trên những cung đường Trường Sơn huyền thoại, tuổi xuân của họ không tính bằng số năm, mà tính bằng những lần xung phong, bằng những đêm hành quân không ngủ. Đó là những cô gái thanh niên xung phong tuổi mười tám, đôi mươi, đôi tay vốn để thêu thùa nay cầm cuốc xẻng san lấp hố bom, giữ vững mạch máu giao thông dưới làn mưa đạn. Đó là những người lính trẻ, trong hành trang ra trận vẫn mang theo cuốn sổ tay chép đầy những vần thơ yêu đời, dù ngày mai có thể họ sẽ nằm lại mãi mãi nơi rừng sâu hay dòng sông lạnh. Nhưng "hoa" không chỉ nở giữa chiến trường, mà còn nở trong sự hy sinh thầm lặng của những người mẹ, người vợ nơi hậu phương. Là những người mẹ gầy gò dưới ánh đèn dầu, chắt chiu từng hạt gạo gửi ra tiền tuyến; là những người vợ trẻ hóa đá chờ chồng, nén nỗi đau riêng để lo việc nước, việc nhà. Sự kiên trung của họ chính là điểm tựa vững chắc nhất để những người lính thêm vững tay súng. Chiến tranh đã lùi xa, nhưng dư âm của thời hoa lửa vẫn còn vang vọng mãi. Nó nhắc nhở thế hệ hôm nay rằng, độc lập và hòa bình mà chúng ta đang có được đánh đổi bằng xương máu của cha anh. Những "địa chỉ đỏ", những nghĩa trang liệt sĩ trùng điệp là minh chứng cho một thời kỳ mà tình yêu Tổ quốc vượt lên trên mọi nỗi sợ hãi cá nhân. Khép lại những trang sử cũ, ngọn lửa của thời đại ấy không hề tắt lịm. Nó đã trở thành ngọn đuốc tinh thần, soi sáng cho lớp trẻ hôm nay tiếp bước, cống hiến sức mình để xây dựng một Việt Nam giàu đẹp, xứng đáng với sự hy sinh cao cả của những "đóa hoa" đã rực cháy hết mình trong bão lửa năm xưa.



