Bản anh hùng ca từ đại ngàn Tây Bắc đến dinh Độc Lập
Trong những ngày tháng 4 lịch sử, khi cả nước đang hướng tới kỷ niệm 50 năm Ngày Giải phóng miền Nam, thống nhất đất nước, chúng tôi về với vùng cao Sơn La – nơi những người con dân tộc Thái, dân tộc Mông năm xưa đã nghe theo tiếng gọi thiêng liêng của Tổ quốc, xếp bút nghiên, rời bản làng để "xẻ dọc Trường Sơn đi cứu nước".
Tại thị trấn Yên Châu, Cựu chiến binh (CCB) Quàng Văn Thiềng – người chiến sĩ của Sư đoàn 316 anh hùng – vẫn vẹn nguyên xúc động khi nhớ về Chiến dịch Hồ Chí Minh lịch sử. Nhập ngũ năm 1972, từ đỉnh núi Tây Bắc, ông cùng đơn vị hành quân thần tốc vào Tây Nguyên, giải phóng Buôn Ma Thuột, rồi lại cấp tập tiến về cửa ngõ Sài Gòn. Nhiệm vụ của đơn vị ông là chốt chặn, không cho Sư đoàn 25 của đối phương ứng cứu căn cứ Đồng Dù.
"Ba ngày từ 26 đến 28/4/1975 là ác liệt nhất", ông Thiềng hồi tưởng. Dưới làn bom đạn dữ dội, tình đồng chí, đồng đội trở thành điểm tựa vững chắc để người lính đứng vững. Giây phút Tổng thống Dương Văn Minh tuyên bố đầu hàng, những người lính Tây Bắc đã ôm nhau khóc – những giọt nước mắt của hạnh phúc tột cùng, của sự hy sinh đã được đền đáp bằng độc lập dân tộc.
Câu chuyện của ông Thiềng là minh chứng cho sức mạnh đoàn kết đại dân tộc. Những người con của núi rừng Tây Bắc đã góp phần làm nên chiến thắng vĩ đại, viết tiếp bản anh hùng ca bất diệt của Quân đội nhân dân Việt Nam.



