Bài viết

BẢN ANH HÙNG CA VỀ NGƯỜI NỮ ANH HÙNG ĐẦU TIÊN CỦA QUÂN ĐỘI TA!

Trong không khí hào hùng của những ngày tháng Tư lịch sử, khi cả nước hướng về những kỷ niệm của một thời đạn bom, Chi đoàn FBA phát động cuộc thi viết “Câu chuyện thời hoa lửa”. Đây không chỉ là một nhiệm vụ, mà là cơ hội để những người trẻ như chúng tôi được soi mình vào quá khứ, để hiểu rằng hòa bình hôm nay được đổi bằng máu và hoa của cả một thế hệ. Trong muôn vàn tấm gương anh dũng ấy, hình ảnh bà Nguyễn Thị Chiên – Nữ Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân đầu tiên của Quân đội ta – hiện lê

Gia Lai08/05/2026Đoàn TNCS Hồ Chí Minh Trường Đại học Quy Nhơn (Đoàn TNCS Hồ Chí Minh Trường Đại học Quy Nhơn)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

​Bà Nguyễn Thị Chiên sinh năm 1930 tại Thái Bình, giữa một vùng quê lúa vốn hiền hòa nhưng bị giày xéo dưới gót giày viễn chinh. Mồ côi cả cha lẫn mẹ từ khi mới lọt lòng, tuổi thơ của bà là những ngày dài đi ở, chịu đựng sự áp bức của địa chủ. Chính từ bùn đen của sự khổ cực, lòng căm thù giặc và khát khao tự do đã hun đúc nên một “nữ kiệt” giữa đời thường. Năm 1946, khi tiếng súng kháng chiến toàn quốc bùng nổ, cô gái 16 tuổi Nguyễn Thị Chiên đã hăng hái tham gia du kích, bắt đầu viết nên những trang sử vàng của cuộc đời mình.

​Lịch sử quân sự Việt Nam mãi ghi dấu chiến công “vô tiền khoáng hậu” của bà vào năm 1951. Giữa lúc cuộc kháng chiến chống Pháp đang ở giai đoạn cam go, bằng sự mưu trí và lòng quả cảm phi thường, bà đã trực tiếp chỉ huy đội du kích thực hiện những trận đánh xuất quỷ nhập thần. Đỉnh cao là trận đánh tay không bắt sống giặc. Chỉ với sự gan dạ và đôi bàn tay trắng, bà đã cùng đồng đội bắt sống 20 tên địch, trong đó có cả một quan hai Pháp, và thu giữ 15 khẩu súng. Hình ảnh người con gái nhỏ bé khiến những tên lính viễn chinh to lớn phải khuất phục đã trở thành một biểu tượng tinh thần vô giá cho quân và dân ta thời bấy giờ.

​Nhưng “thời hoa lửa” đâu chỉ có những chiến thắng lẫy lừng, nó còn là sự thử thách nghiệt ngã giữa cái chết và sự sống. Có lần bị địch bắt, bà Nguyễn Thị Chiên đã phải trải qua 3 tháng ròng rã trong ngục tù với những đòn tra tấn “chết đi sống lại”. Ba lần kẻ thù đưa bà ra pháp trường bắn dọa nhằm uy hiếp tinh thần, nhưng đáp lại chỉ là sự im lặng đầy bản lĩnh và ánh mắt rực lửa căm thù. Bà kiên quyết bảo vệ cơ sở, bảo vệ đồng đội đến cùng. Với những cống hiến đặc biệt ấy, năm 1952, tại Đại hội Chiến sĩ thi đua và Cán bộ gương mẫu toàn quốc lần thứ nhất, bà vinh dự là người phụ nữ duy nhất trong số 4 người đầu tiên được Nhà nước phong tặng danh hiệu Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân.

​Là một sinh viên năm nhất chuyên ngành Tài chính – Ngân hàng (TCNH 48A) tại Đại học Quy Nhơn, tôi tự hỏi: Lý tưởng nào đã khiến một cô gái ở độ tuổi mười tám đôi mươi như chúng tôi ngày ấy lại có thể kiên cường đến thế? Câu trả lời có lẽ nằm ở hai chữ “Tổ quốc”. “Câu chuyện thời hoa lửa” của bà Nguyễn Thị Chiên không chỉ là một lát cắt của quá khứ, mà là bài học về sự dấn thân. Trong thời đại số, khi chúng tôi đang mải mê với những con số, những bảng cân đối kế toán và những chỉ số tài chính, thì câu chuyện của bà nhắc nhở chúng tôi rằng: Tài sản lớn nhất của một dân tộc chính là tinh thần bất khuất, và “lợi nhuận” quý giá nhất mà chúng tôi đang hưởng chính là nền hòa bình này.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn