Cựu chiến binh

Bản Bản Vẽ Trong Đêm

1. Bản Bản Vẽ Trong Đêm Đêm cuối tháng 3 năm 1975, không khí tại khu căn cứ Bộ Lệnh Mặt trận Tây Nguyên oi nồng, đặc quánh hơi sương miền núi và mùi dầu mỡ từ các trạm sửa chữa cơ giới. Dưới ngọn đèn măng-sông phủ vải bạt che sáng, Trung tá Lê Nhân – Đại đội trưởng Đại đội Xe tăng 3 – chăm chú nhìn vào bản đồ quân sự vừa được cập nhật. Các đường mũi tên màu đỏ kéo dài từ Buôn Ma Thuột đang lao dốc về hướng duyên hải Trung Bộ.

Quảng Trị14/08/2026Đoàn xã Đam Rông 3 (Đam Rông 3)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

1. Bản Bản Vẽ Trong Đêm

Đêm cuối tháng 3 năm 1975, không khí tại khu căn cứ Bộ Lệnh Mặt trận Tây Nguyên oi nồng, đặc quánh hơi sương miền núi và mùi dầu mỡ từ các trạm sửa chữa cơ giới. Dưới ngọn đèn măng-sông phủ vải bạt che sáng, Trung tá Lê Nhân – Đại đội trưởng Đại đội Xe tăng 3 – chăm chú nhìn vào bản đồ quân sự vừa được cập nhật. Các đường mũi tên màu đỏ kéo dài từ Buôn Ma Thuột đang lao dốc về hướng duyên hải Trung Bộ.

Sau chiến thắng vang dội tại Buôn Ma Thuột ngày 10 tháng 3 năm 1975, quân đối phương rơi vào thế rối loạn, rút chạy hỗn loạn theo Đường 7 về hướng Tuy Hòa. Nhiệm vụ của Đại đội 3 không chỉ đơn thuần là truy kích, mà phải mở đường máu qua các chốt chặn hiểm trở dọc Đường 13 để áp sát cửa ngõ dải đồng bằng.

Bên cạnh Lê Nhân là Toàn, người pháo thủ trẻ mới 20 tuổi quê Thái Bình. Toàn tỉ mẩn dùng vải xô lau sạch từng rãnh khương tuyến trên nòng pháo 100mm của chiếc T-54 mang số hiệu 377. Với Toàn, chiếc xe tăng không chỉ là khối thép nặng hàng chục tấn, mà là ngôi nhà, là hy vọng trở về sau những tháng ngày sinh tử.

"Đợt này đánh lớn đấy Toàn," Lê Nhân cất giọng trầm đục, tay chỉ vào điểm cao Chư Pao trên bản đồ. "Nơi này là tử huyệt. Địch bố trí trận địa pháo và các tổ súng chống tăng M72 dày đặc. Ta phải vượt qua trước khi bình minh lên."

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn