BÀN CHÂN DÍNH BÙN ĐẤT ĐỎ
Mùa mưa ở chiến trường khiến mọi con đường trở thành bùn lầy. Bùn đỏ bám chặt vào dép, nặng như đá. Có khi bước một bước mà chân như bị kéo lại. Nhưng hành quân vẫn phải tiếp tục, vì dừng lại có thể bị địch phát hiện.
Bác Tám kể, có lần đơn vị đi qua một đoạn đường lầy dài. Mỗi bước chân lún sâu đến mắt cá. Người đi trước rút chân lên khó nhọc, người sau lại lún đúng dấu ấy. Nhiều chiến sĩ trượt ngã, bùn phủ kín người. Nhưng không ai kêu than. Một chiến sĩ trẻ bị sốt rét, chân run, đi không nổi. Đồng đội thay nhau dìu. Có người tháo dép của mình cho bạn, còn mình đi chân trần. Bùn lạnh buốt, gai rừng đâm đau, nhưng anh vẫn đi.
Đến khi ra khỏi đoạn lầy, mọi người ngồi phịch xuống thở dốc. Bùn đóng thành từng mảng trên quần áo. Người chỉ huy nhìn cả đội rồi nói: “Chúng ta đi được là thắng rồi.” Câu nói ấy nghe đơn giản, nhưng lại là tinh thần của cách mạng.
Thắng không chỉ là đánh bại kẻ thù, mà còn là vượt qua thiên nhiên khắc nghiệt, vượt qua giới hạn của cơ thể. Những bàn chân dính bùn đất đỏ ngày ấy đã đi qua biết bao gian khổ để đến ngày hòa bình. Và bùn đất, tưởng như chỉ là thứ bẩn thỉu, lại trở thành dấu ấn của lòng bền bỉ và ý chí không khuất phục của tuổi trẻ Việt Nam.


