Bàn chân người lính và những trang vở muộn màng
Chào mọi người,tôi là Nguyễn Diệu Lam , học sinh lớp 8A trường THCS Lương Thế Vinh ,xã Lê Lợi ,tỉnh Hưng Yên. Sau đây tôi muốn chia sẻ câu chuyện về ông nội tôi, một cựu chiến binh kiên cường, đã sống trọn vẹn những năm tháng lịch sử của dân tộc. Ngày còn trẻ, vào khoảng năm 1960, ông chỉ là một cậu thanh niên ham học nhưng đã sớm cảm nhận được nỗi đau của đất nước đang bị chiến tranh chia cắt. Khi nghe những câu chuyện về làng xóm bị bom phá, về những người lính đồng hương xa nhà, trái tim ông đã sục sôi ý chí: “Phải đứng lên để bảo vệ quê hương!”.

Chân dung của Cựu chiến binh Nguyễn Như Tùng
Năm 1963, khi vừa tròn tuổi mười tám, ông tình nguyện nhập ngũ, bước chân vào đời sống bộ đội đầy gian khổ. Ông kể lại những ngày tháng đầu tiên trong quân ngũ, khi phải luyện tập dưới nắng cháy da, vác ba lô nặng hàng chục ký, bước qua những con suối lạnh buốt, trèo đèo lội suối, từng giọt mồ hôi rơi trên đất đỏ. Nhưng niềm tin vào sự nghiệp giải phóng dân tộc đã giúp ông vượt qua tất cả. Mỗi bước chân là một lời hứa với chính mình và với đồng đội: “Chúng ta đi để giữ lấy hòa bình cho con cháu mai sau.” Những năm sau đó, ông tham gia nhiều trận đánh ác liệt. Ông tôi kể đạn bay như mưa, nhưng tình đồng đội và ý chí chiến đấu vẫn cháy bỏng. Có lần, trong một trận phục kích, ông và đồng đội đã băng qua suối sâu, cứu những người bị thương, bảo vệ từng tấc đất quê hương. Những ký ức ấy, dù đầy gian khổ, vẫn được ông kể với niềm tự hào và ánh mắt rực sáng.
Đặc biệt, năm 1975, ông tham gia chiến dịch giải phóng miền Nam, chứng kiến khoảnh khắc lịch sử đất nước thống nhất. Ông kể rằng khi xe tăng tiến vào Sài Gòn, lòng ông vừa hạnh phúc vừa xúc động, thấy bao nhiêu hy sinh của đồng đội được đền đáp bằng niềm tự do và hòa bình. Những hình ảnh về những người lính trẻ, những trận đánh cuối cùng, tiếng reo hò của người dân hòa vào nhau như một bản nhạc rộn ràng của chiến thắng. Sau khi chiến tranh kết thúc, ông trở về quê nhà. Dù tuổi đã lớn hơn các bạn cùng lớp, ông vẫn quyết tâm đi học tiếp cấp 2. Ông vừa học vừa giúp đỡ gia đình, chăm sóc các em, không một lần than phiền. Tôi luôn ngưỡng mộ ông vì ông đã vượt qua cả chiến tranh lẫn khó khăn học tập, cho thấy sức mạnh phi thường của ý chí và lòng kiên cường. Ngày nay, ông nội đã già, mái tóc bạc, đôi tay in dấu vết thời gian và chiến tranh. Nhưng khi ông kể chuyện, đôi mắt vẫn sáng như ngọn lửa không bao giờ tắt. Tôi cảm nhận được trong ông niềm tự hào về những năm tháng đã qua, niềm tin vào hòa bình và tình yêu quê hương sâu nặng. Từ ông, tôi học được rằng hòa bình hôm nay không phải tự nhiên mà có, mà được đánh đổi bằng máu, mồ hôi và nước mắt của những người lính như ông.
Ông nội – cựu chiến binh năm nào – vẫn là ngọn lửa âm ỉ trong tim tôi, soi sáng mỗi khi tôi chùn bước. Ngọn lửa ấy dẫn lối, nhắc nhở tôi phải trân trọng hòa bình, học hành chăm chỉ và sống xứng đáng với những hy sinh vĩ đại của ông và thế hệ đi trước. Mỗi khi nhìn ông, tôi như thấy cả lịch sử dân tộc rực rỡ hiện lên trước mắt, và lòng tôi đầy cảm xúc, biết ơn và tự hào.


