“Bàn chân Trường Sơn”
Đi nhiều đến mức chân người lính phồng rộp, bật máu.
Có hôm tháo dép ra, da chân bong từng mảng. Nhưng sáng hôm sau vẫn phải tiếp tục đi.
Một đồng chí vừa đi vừa cười:
“Chân đau tức là mình còn sống.”
Khi nghỉ chân, anh em thường ngồi vá dép cho nhau, nhặt từng cái gai cắm trong chân nhau.
Không ai than vãn nhiều.
Bởi ai cũng hiểu: con đường ấy phải có người đi qua thì đất nước mới có ngày thống nhất.



