Bài viết

“Bàn chân Trường Sơn”

Ninh Bình21/05/2026Ngô Việt Cường (xã Kim Sơn)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Đi nhiều đến mức chân người lính phồng rộp, bật máu.

Có hôm tháo dép ra, da chân bong từng mảng. Nhưng sáng hôm sau vẫn phải tiếp tục đi.

Một đồng chí vừa đi vừa cười:
“Chân đau tức là mình còn sống.”

Khi nghỉ chân, anh em thường ngồi vá dép cho nhau, nhặt từng cái gai cắm trong chân nhau.

Không ai than vãn nhiều.

Bởi ai cũng hiểu: con đường ấy phải có người đi qua thì đất nước mới có ngày thống nhất.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn