Bàn Cờ Vẽ Trên Mảnh Bao Tải
Mùa xuân năm 1972, tại một khu rừng thuộc miền Đông Nam Bộ, đơn vị bộ binh vừa hoàn thành nhiều ngày hành quân liên tục. Những giờ nghỉ hiếm hoi giữa rừng trở thành khoảng thời gian quý giá để các chiến sĩ lấy lại tinh thần trước khi tiếp tục nhiệm vụ.
Chiến sĩ Nguyễn Văn Nam, hai mươi ba tuổi, quê ở Thái Bình, luôn cất trong ba lô một mảnh bao tải cũ.
Thoạt nhìn.
Đó chỉ là một mảnh vải thô.
Đã sờn mép.
Nhưng trên đó.
Anh dùng than củi kẻ thành những ô vuông ngay ngắn.
Đó là bàn cờ của cả đơn vị.
Quân cờ được làm từ hạt bàng.
Một nửa nhuộm đen bằng bồ hóng.
Nửa còn lại giữ nguyên màu gỗ.
Mỗi tối.
Sau khi hoàn thành nhiệm vụ.
Vài chiến sĩ lại quây quần bên tấm bao tải.
Có người đánh cờ.
Có người đứng xem.
Có người góp ý.
Tiếng cười khe khẽ vang lên giữa khu rừng yên tĩnh.
Một buổi tối.
Một chiến sĩ mới về đơn vị.
Vẻ mặt còn nhiều lo lắng.
Nam kéo anh ngồi xuống.
Đưa vài quân cờ.
"Đánh."
"Một ván."
"Cho quen."
Chỉ sau ít phút.
Không khí trở nên vui vẻ.
Người lính trẻ cũng nở nụ cười đầu tiên kể từ ngày nhập đơn vị.
Đêm ấy.
Không ai nhắc đến bom đạn.
Chỉ có những nước cờ chậm rãi.
Và tình đồng đội ngày càng gắn bó.
Trong buổi sinh hoạt truyền thống, chính trị viên kể về Đại tướng Lê Trọng Tấn, người luôn coi trọng sự bình tĩnh, tư duy và tinh thần đoàn kết trong chỉ huy cũng như trong cuộc sống.
Ông nói:
"Muốn."
"Đi xa."
"Phải biết."
"Suy nghĩ."
"Và tin."
"Vào nhau."
Nam nhìn bàn cờ đã bạc màu.
Anh hiểu rằng.
Có những ván cờ.
Không phân thắng thua.
Mà để mọi người gần nhau hơn.
Sau ngày đất nước thống nhất, Nam trở về quê làm giáo viên dạy Toán.
Mảnh bao tải năm xưa được ông ép giữa hai tấm kính.
Đặt trong góc phòng làm việc.
Một hôm.
Một học sinh hỏi:
"Thầy ơi."
"Sao thầy."
"Giữ."
"Tấm vải này?"
Nam mỉm cười.
Ông chỉ vào những ô cờ đã mờ.
"Vì trên."
"Tấm vải này."
"Thầy học."
"Không chỉ."
"Cách đánh cờ."
"Mà còn."
"Cách."
"Đồng lòng."
"Cùng nhau."
Cả lớp lặng im.
Ngoài sân trường, tiếng trống tan học vang lên rộn rã.
Nam nhìn những học trò đang nô đùa dưới hàng phượng.
Ông hiểu rằng, trong thời hoa lửa, những phút giây bình yên dù ngắn ngủi cũng có giá trị vô cùng lớn. Một bàn cờ vẽ trên mảnh bao tải không chỉ giúp người lính giải tỏa mệt mỏi, mà còn vun đắp tình đồng đội, rèn luyện sự bình tĩnh và nuôi dưỡng niềm tin để cùng nhau vượt qua những năm tháng gian khó.


