BAN DÂN Y KHU 5 – NHỮNG NGƯỜI THẦY THUỐC GIỮ SỰ SỐNG GIỮA CHIẾN TRƯỜNG
Trương Ngọc Mai
Ở dải đất Khu 5 tàn khốc trong những năm tháng chống Mỹ, ranh giới giữa sống và chết của một người lính chỉ tính bằng từng giờ, từng phút. Nếu mặt trận tiền tuyến là nơi họng súng đối đầu với bom đạn, thì giữa rừng sâu, hệ thống Ban Dân y Khu 5 chính là "pháo đài" thầm lặng giành lại từng hơi thở cho thương bệnh binh.
Ở nơi mà "bệnh viện" chỉ là những căn lán tre nứa dựng tạm dưới tán rừng già, các cán bộ, y bác sĩ và lực lượng dân công y tế đã làm nên những điều kỳ diệu. Thiếu thốn vật tư, thuốc men khan hiếm, họ phải tự chế nước biển, sáng tạo các phương pháp tiệt trùng thủ công và thực hiện những ca mổ xuyên đêm chỉ với ánh đèn dầu giấu trong ống nứa. Đường vận chuyển thương binh là những dốc núi dựng đứng, nơi từng cáng thương phải vượt hàng chục cây số băng rừng dưới tầm pháo bầy và sự phục kích của giặc. Nhiều người thầy thuốc vừa buông dao mổ đã phải cầm súng bảo vệ thương binh, có người đã ngã xuống ngay bên bàn phẫu thuật dở dang.
Sức mạnh của y tế chiến trường Khu 5 không chỉ nằm ở chuyên môn, mà là bản lĩnh kiên cường và lòng yêu thương đồng đội vô bờ bến. Một vết thương xử lý chậm vài phút có thể thành án tử; một chuyến cáng thương trễ vài giờ có thể dập tắt một cuộc đời. Vì thế, lực lượng dân y luôn bám sát từng chiến dịch, di chuyển liên tục theo dấu chân bộ đội, hiện diện ngay tại những tọa độ lửa ác liệt nhất.
Họ không đứng ngoài cuộc chiến. Họ đứng ở chính giữa tâm bão bom đạn, chiến đấu bằng kim tiêm, dao mổ và gạc bông để giật lại sự sống từ tay tử thần. Những người thầy thuốc Ban Dân y Khu 5 chính là những "chiến sĩ đặc biệt" của thời hoa lửa — những người lặng lẽ viết nên bản hùng ca về tình đồng chí và thiên chức cao quý của người y đức giữa chiến trường.


