Bài viết

Bản Di Chúc Viết Trên Vỏ Bao Thuốc Tay

Lào Cai09/06/2026Hoàng Trung Thực (xã Chau Quế)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Bản Di Chúc Viết Trên Vỏ Bao Thuốc Tay

Nhân chứng kể: Nguyễn Văn Nam (Cựu chiến binh Trung đoàn 9, Sư đoàn 968)

"Trước mỗi trận đánh cửa mở, người lính chúng tôi đều hiểu rằng ranh giới giữa sự sống và cái chết chỉ mỏng như một sợi tóc. Vì thế, việc viết thư tuyệt mệnh hay di chúc đã trở thành một thủ tục tâm linh thầm lặng nhưng đầy trang nghiêm của lính chiến. Đêm ngày 10 tháng 3 năm 1975, trước giờ nổ súng tấn công vào thị xã Buôn Ma Thuột, thằng Lâm – người bạn thân chí cốt cùng quê Ninh Bình với tôi – ngồi lặng lẽ góc hầm, hí hoáy viết một cái gì đó lên mặt sau của một vỏ bao thuốc lá Tam Đảo đã nát bấy.

Tôi tò mò ghé mắt nhìn, Lâm vội lấy tay che lại, mặt đỏ ửng nhưng rồi lại thở dài, đưa cho tôi và bảo: 'Nam ơi, nếu ngày mai tao có mệnh hệ gì, mày nhớ cầm cái này về đưa cho mẹ tao nhé'. Đó là bản di chúc ngắn nhất và xúc động nhất mà tôi từng được đọc trong đời. Chữ viết nguệch ngoạc bằng bút chì mộc: 'Mẹ kính yêu! Khi mẹ đọc được những dòng này thì con đã không còn được phụng dưỡng mẹ nữa rồi. Con đi chiến đấu để đất nước được hòa bình, mẹ đừng khóc nhiều mẹ nhé. Con có gửi lại chiếc đồng hồ Poljot anh trai tặng ở hòm tôn dưới gầm giường, mẹ bán đi lấy tiền sửa lại mái nhà dột... Ngã vào lòng đất mẹ, con nhớ mẹ nhiều lắm'.

Lâm đã hy sinh ngay trong loạt đạn mở màn của trận đánh khi đang ôm bộc phá lao lên phá hàng rào kẽm gai của địch. Tôi đã giữ vỏ bao thuốc lá ấy trong túi áo ngực suốt dọc đường chiến dịch cho đến ngày đại thắng 30 tháng 4. Khi trở về quê, trao lại di vật ấy cho người mẹ già tóc bạc phơ của Lâm, mẹ không khóc thành tiếng, mẹ chỉ ôm bản di chúc viết trên vỏ bao thuốc lá vào lòng, ép chặt vào ngực áo, nơi nhịp đập trái tim của người mẹ vẫn luôn thổn thức gọi tên đứa con trai độc nhất của mình."

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn