Bản Đồ Vẽ Trên Lá Chuối Khô
Tháng 5 năm 1969, tại một trạm giao liên nằm sâu trong dãy Trường Sơn, những cơn mưa đầu mùa làm giấy bản trở nên vô cùng khan hiếm. Các bản đồ giấy mang theo thường bị ẩm, rách hoặc nhòe mực sau nhiều ngày hành quân.
Trong khi đó, các tổ giao liên vẫn phải dẫn đường cho những đoàn vận tải băng qua hàng chục cánh rừng, vượt suối và tránh những khu vực địch thường xuyên tuần tra.
Người được giao chuẩn bị bản đồ là chiến sĩ Đinh Văn Hòa, hai mươi bảy tuổi, quê ở Ninh Bình.
Trước khi nhập ngũ, Hòa từng học nghề đo đạc địa hình. Anh có trí nhớ rất tốt và chỉ cần đi qua một con đường một lần là có thể nhớ gần như toàn bộ địa hình.
Một hôm, kho giấy của đơn vị gần như cạn sạch.
Chỉ huy trăn trở:
"Nếu không có sơ đồ đường đi, các tổ giao liên sẽ rất khó làm nhiệm vụ."
Hòa nhìn quanh căn lán.
Ánh mắt anh dừng lại ở những tàu lá chuối đã được phơi khô để gói lương thực.
Anh chợt nảy ra một ý tưởng.
Những tàu lá được ép phẳng bằng hai tấm gỗ.
Sau đó, anh dùng than củi nghiền nhỏ trộn với nhựa cây để tạo thành mực.
Bằng một chiếc que tre vót nhọn, Hòa bắt đầu vẽ.
Dòng suối được ký hiệu bằng những nét cong.
Đồi cao được đánh dấu bằng các vòng tròn đồng tâm.
Những khu vực nguy hiểm được chấm bằng những dấu than nhỏ.
Điều đặc biệt là bản đồ chỉ sử dụng những ký hiệu mà giao liên trong đơn vị mới hiểu.
Nếu chẳng may rơi vào tay địch, chúng cũng rất khó giải mã.
Một giao liên trẻ cầm tấm lá chuối lên rồi ngạc nhiên hỏi:
"Vẽ trên lá mà cũng nhìn rõ thế này sao?"
Hòa mỉm cười.
"Quan trọng là người xem hiểu."
Những tấm bản đồ lá chuối được cuộn tròn, buộc bằng sợi lạt rồi cất trong ống tre.
Chúng nhẹ hơn giấy, ít bị rách và chịu ẩm tốt hơn.
Ít lâu sau, một tổ vận tải phải đưa thuốc men vượt qua khu vực vừa bị bom cày nát.
Con đường cũ đã biến mất.
Người dẫn đường mở tấm bản đồ lá chuối.
Dựa vào các ký hiệu, anh nhanh chóng tìm được một lối vòng qua triền đồi.
Đoàn người đến nơi an toàn trước khi trời sáng.
Khi trở về, người giao liên tìm gặp Hòa.
Anh nâng niu tấm lá đã sẫm màu vì mưa.
"Tôi tưởng nó sẽ hỏng."
Hòa cười:
"Lá chuối sinh ra từ rừng."
"Nó biết cách chịu đựng mưa rừng."
Một lần khác, đơn vị phải di chuyển khẩn cấp.
Không kịp mang theo nhiều tài liệu.
Hòa gom toàn bộ bản đồ lá chuối rồi đốt ngay sau khi các tổ đã ghi nhớ đường đi.
Người đồng đội tiếc nuối:
"Mất bao công sức."
Hòa lắc đầu.
"Đường đã ở trong trí nhớ của mọi người rồi."
Trong buổi sinh hoạt cuối tháng, chính trị viên kể về Đại tướng Võ Nguyên Giáp và tầm quan trọng của công tác trinh sát, nắm chắc địa hình trước mỗi chiến dịch.
Ông nhấn mạnh:
"Một con đường được xác định đúng có thể giúp bảo toàn rất nhiều sinh mạng."
Hòa ngồi lặng lẽ.
Anh nhìn đôi bàn tay còn dính màu than.
Lần đầu tiên, anh cảm thấy những nét vẽ giản dị của mình cũng đang góp phần vào chiến thắng.
Sau ngày đất nước thống nhất, Hòa trở về làm cán bộ địa chính.
Ông tiếp tục công việc đo đạc, lập bản đồ cho nhiều địa phương.
Dù sau này đã có máy móc hiện đại, trên bàn làm việc của ông vẫn luôn đặt một tàu lá chuối đã ép khô.
Đó là kỷ vật của những năm tháng Trường Sơn.
Một lần, cậu sinh viên thực tập tò mò hỏi:
"Thầy ơi, sao thầy giữ mãi chiếc lá này?"
Hòa nhẹ nhàng đặt nó lên bàn.
"Ngày xưa, khi không có giấy, chính chiếc lá này đã chỉ đường cho biết bao người."
Cậu sinh viên im lặng rất lâu.
Chiều hôm ấy, nắng vàng phủ lên khoảng sân cơ quan.
Hòa nhìn những tấm bản đồ hiện đại treo kín bức tường rồi bất giác nhớ đến những đêm ngồi dưới ánh đèn dầu, cẩn thận vẽ từng con suối, từng ngọn đồi trên mặt lá chuối.
Chiếc lá năm xưa giờ đã khô giòn theo thời gian.
Nhưng trong ký ức của ông, nó vẫn xanh như cánh rừng Trường Sơn.
Bởi ông hiểu rằng, có những con đường không chỉ được vẽ bằng mực.
Chúng còn được vẽ bằng trí tuệ, sự sáng tạo và lòng tận tụy của những con người bình dị trong thời hoa lửa, để dẫn cả dân tộc tiến gần hơn đến ngày hòa bình.


