BẢN GIAO HƯỞNG CỦA NHỮNG TRÁI TIM TRUNG KIÊN ĐẤT AN TRƯỜNG
Nếu có một vùng đất mà mỗi tấc đất đều thấm đẫm lòng trung nghĩa, đó chính là xã An Trường, huyện Càng Long. Và nếu có một người phụ nữ đại diện cho sự hy sinh bền bỉ qua hai thế kỷ, đó chính là Mẹ Nguyễn Thị Còn (1896 – 1969). Cuộc đời Mẹ là một bản hùng ca lặng lẽ, nơi những nốt nhạc được viết bằng mồ hôi tần tảo nuôi 9 người con và những giọt nước mắt kiên cường tiễn con ra trận.
Mẹ Còn và ông Lê Văn Hề cùng nhau vun vén mái ấm giữa lúc đất nước còn chìm trong bóng đêm nô lệ. Trong căn nhà nhỏ tại An Trường, Mẹ không chỉ dạy các con đạo lý làm người mà còn âm thầm gieo mầm hạt giống cách mạng.
Người con trai cả Lê Văn Dực (sinh năm 1928) là niềm tự hào của gia đình khi giữ chức vụ Chánh Văn phòng Huyện ủy huyện Càng Long. Anh chính là "linh hồn" của những cuộc họp bí mật, người giữ dòng chảy thông tin thông suốt cho Đảng bộ huyện. Ngày 10/10/1960, trong một cuộc họp Ban Chấp hành Đảng bộ, kẻ thù đã bất ngờ tập kích. Anh ngã xuống ngay trên bàn hội nghị, giữa những tài liệu còn đang dang dở, dùng máu mình để bảo vệ sự an toàn cho các đồng chí và lý tưởng của Đảng.
Sự hy sinh của anh Dực như một ngọn lửa truyền lại cho người em Lê Văn Khanh. Năm 1968, giữa lúc cuộc kháng chiến chống Mỹ bước vào giai đoạn quyết liệt nhất, anh Khanh tình nguyện tham gia cách mạng, đảm nhận vai trò cán bộ tài chính ấp 6.
Ngày 23/03/1971 trở thành một trang sử chói lọi của gia đình Mẹ Còn. Trong khi đang đi thu thuế tại đầu ấp 6, anh Khanh bất ngờ rơi vào vòng vây của một đơn vị địch đi càn. Giữa tình thế hiểm nghèo, không có đồng đội bên cạnh, người chiến sĩ tài chính ấy đã không chọn cách đầu hàng. Một mình anh với vũ khí thô sơ đã kiên cường chiến đấu, thu hút hỏa lực của địch để bảo vệ số tiền thuế và bí mật của tổ chức. Anh hy sinh giữa trận tiền, để lại sự nể phục ngay cả trong lòng kẻ thù về một khí phách "một mình chống lại cả đoàn quân".
Mẹ Nguyễn Thị Còn mất năm 1969, ngay giữa lúc cuộc chiến vẫn còn đang ở giai đoạn cam go nhất. Mẹ đi xa khi chưa kịp thấy ngày đất nước thống nhất, nhưng Mẹ ra đi trong thanh thản vì biết rằng các con Mẹ đã sống và chết như những người anh hùng.
Ngày 26/03/2014, danh hiệu Bà mẹ Việt Nam Anh hùng được truy tặng là lời tri ân sâu sắc nhất của Tổ quốc dành cho người phụ nữ đã dâng hiến những người con ưu tú nhất cho độc lập dân tộc.



