Bản Giao Hưởng Thời Gian: Từ Tiếng Súng Kháng Chiến Đến Guồng Quay Đổi Mới

Bản Giao Hưởng Thời Gian: Từ Tiếng Súng Kháng Chiến Đến Guồng Quay Đổi Mới
Cuộc đời của mỗi con người đôi khi giống như một dòng sông, trải qua muôn vàn khúc cua và ghềnh thác. Nhưng với đồng chí Võ Hữu Hiền, dòng sông ấy lại mang một sứ mệnh đặc biệt: dòng chảy của sự dấn thân, không bao giờ ngừng lại trước những thử thách của thời đại.
Nhìn vào những dòng chữ được ghi chép cẩn thận trên tờ giấy lý lịch năm xưa, người ta không chỉ thấy một danh sách các chức vụ, mà như đang lật giở từng trang thước phim tư liệu quý giá về một nhân chứng lịch sử của tỉnh Kiên Giang. Sinh năm 1920 tại xã Bình An, huyện Châu Thành, tuổi thanh xuân của ông gắn liền với tiếng súng kháng chiến. Vào một ngày tháng Ba năm 1948, khi vận mệnh đất nước đứng trước những ngã rẽ quyết định, ông bước vào con đường cách mạng với một niềm tin không gì lay chuyển.
Chùm ảnh tư liệu
Ảnh tư liệu của bài viết.
Hãy tưởng tượng về những năm tháng chiến tranh khốc liệt ấy. Từ những buổi đầu gian khó xây dựng cơ sở ở xã Đông Thái (An Biên), đến khi trở thành Huyện ủy viên rồi Bí thư Huyện ủy Gò Quao, hay lúc đem trí tuệ và sự can trường của mình vào các công tác binh vận, quân quản tại Quân khu IX, đồng chí Võ Hữu Hiền luôn hiện diện ở những nơi đầu sóng ngọn gió. Đó là một người cán bộ bám đất, bám dân, lấy ý chí của Nhân dân làm chỗ dựa để vượt qua mọi hiểm nguy trùng trùng lớp lớp của đạn bom.
Thế nhưng, số phận và nhiệm vụ của cách mạng không cho phép ông dừng lại khi hòa bình lặn vào đất liền. Khi tiếng súng khép lại cũng là lúc đất nước bước vào một cuộc chiến đấu mới cam go không kém: cuộc chiến chống nghèo nàn, lạc hậu và xây dựng lại quê hương từ tro tàn chiến tranh. Người lính năm xưa nay khoác lên mình tư duy của một nhà quản lý kinh tế.
Từ vị trí Trưởng Ty Lâm nghiệp Kiên Giang năm 1978, rồi lãnh đạo ngành du lịch, tiếp tục quay lại chèo lái địa phương với cương vị Bí thư Huyện ủy Gò Quao, cho đến những năm tháng đứng đầu các đơn vị huyết mạch như Công ty Xuất Nhập khẩu Kiên Giang và Công ty Vật tư Tổng hợp Kiên Giang, ông Hiền đã chứng minh một sự uyển chuyển đến kinh ngạc. Đặc biệt, hình ảnh một vị lãnh đạo đã có tuổi nhưng vẫn miệt mài ngồi trên ghế nhà trường tại Trường Quản lý Kinh tế Trung ương vào năm 1983 chính là minh chứng sống động nhất cho tinh thần học hỏi không ngừng, vì sự nghiệp chung của đất nước.
Tháng 9 năm 1989, quyết định nghỉ hưu được ký duyệt, khép lại hơn bốn thập kỷ bận rộn với việc nước. Trở về cuộc sống thường nhật tại phường Vế Thanh, thành phố Rạch Giá, đồng chí Võ Hữu Hiền có thể mỉm cười nhìn lại một hành trình trọn vẹn. Cuộc đời ông là sự hòa quyện tuyệt vời giữa lòng yêu nước nhiệt thành của một thời chiến và sự tận tụy, nhạy bén của một thời bình — một bản giao hưởng đẹp đẽ của người con ưu tú dâng hiến trọn vẹn thanh xuân và trí tuệ cho mảnh đất Kiên Giang.


