BẢN HÒA TẤU TRÊN TRẬN ĐỊA CAO XẠ
Trận địa pháo Chùa Trầm, Hà Nội (12 ngày đêm 1972). Mùa đông năm 1972, bầu trời Hà Nội rực lên bởi những quầng lửa của tên lửa ta và bom B-52 của địch. Cựu binh Ngô Văn Hùng, pháo thủ số 1, cùng đồng đội trực chiến trên trận địa suốt 12 ngày đêm không rời mâm pháo. Khói bụi từ những tòa nhà bị sập ở Khâm Thiên bay tới, khiến không khí đặc quánh mùi vôi vữa và tang tóc.
Giữa những khoảng lặng ngắn ngủi giữa hai đợt còi báo động, cụ Tứ – một người lính già phụ trách tiếp đạn – thường lấy chiếc đàn bầu tự chế từ ống nứa và dây phanh xe đạp ra gảy. Tiếng đàn bầu "độc huyền cầm" u uẩn, vang lên giữa màn đêm hun hút. Bác Hùng kể: "Tiếng đàn của cụ Tứ như liều thuốc an thần. Nó nhắc chúng tôi rằng phía sau lưng mình là mẹ, là vợ, là những ngôi nhà đang cháy".
Đêm 26/12, khi một chiếc B-52 bốc cháy như một ngọn đuốc khổng lồ trên bầu trời, cụ Tứ không đánh đàn nữa mà đứng thẳng trên công sự, vẫy chiếc mũ cối hò reo. Bác Hùng bảo, khoảnh khắc ấy, tiếng đàn và tiếng súng đã hòa làm một – một bản giao hưởng của lòng căm thù và niềm tin kiêu hãnh của người Hà Nội.



