Bản Hòa Tấu Về Tuổi Trẻ Sục Sôi Khói Lửa: Chân Dung Liệt Sĩ, Bác Sĩ Đặng Thùy Trâm
Hành trình của những người thầy thuốc trẻ mang trong mình lý tưởng cao đẹp "sống sao cho không phải xót xa, tiếc nuối vì những ngày tháng hoài phí" trong cuộc kháng chiến chống Mỹ cứu nước đã để lại cho hậu thế những trang nhật ký đẫm nước mắt và đầy tự hào. Liệt sĩ, bác sĩ Đặng Thùy Trâm hiện lên như một biểu tượng sáng ngời của thế hệ trí thức thanh niên miền Bắc hăng hái gác lại bút nghiên, xung phong vào chiến trường ác liệt nhất để cứu chữa cho thương bộ đội và đồng bào. Sinh ra tại thủ đô Hà Nội trong một gia đình trí thức có truyền thống yêu nước, tốt nghiệp trường Đại học Y khoa Hà Nội với tấm bằng bác sĩ ngoại khoa xuất sắc, Đặng Thùy Trâm đáng lẽ đã có một tương lai êm đềm tại các bệnh viện lớn ở thủ đô. Thế nhưng, với trái tim sục sôi nhiệt huyết tuổi trẻ và lòng yêu nước nồng nàn, chị đã viết đơn tình nguyện xin vào chiến đấu tại chiến trường miền Nam khốc liệt.
Vượt qua dãy Trường Sơn hùng vĩ đầy gian khổ, nữ bác sĩ trẻ đặt chân đến chiến trường Đức Phổ, tỉnh Quảng Ngãi – một vùng "đất trắng" bị tàn phá dữ dội bởi các cuộc càn quét đẫm máu của quân đội Mỹ và ngụy quyền. Tại bệnh viện dã chiến tuyến đầu vô cùng thiếu thốn thuốc men, bông băng và trang thiết bị y tế, đối mặt hàng ngày với bom đạn, chất độc hóa học và sự rình rập của kẻ thù, bác sĩ Đặng Thùy Trâm đã tận tụy chăm sóc, phẫu thuật cứu sống hàng trăm thương bệnh binh và người dân vô tội. Những dòng nhật ký chân thực, xúc động đến nao lòng được chị viết đều đặn qua từng đêm thức trắng bên ánh đèn dầu hắt hiu đã khắc họa sống động sự khốc liệt của chiến tranh và vẻ đẹp tâm hồn cao cả của người chiến sĩ áo trắng. Chị không chỉ là một thầy thuốc tận tâm cứu người, mà còn là người chị, người đồng chí thân thiết, chia sẻ từng viên thuốc, từng củ sắn lùi với anh em thương binh trong những giờ phút ngặt nghèo nhất.
Vào một chiều tháng 6 năm 1970, trong một trận càn quét bất ngờ của lực lượng địch vào khu vực đóng quân của bệnh viện dã chiến, bác sĩ Đặng Thùy Trâm đã anh dũng hy sinh khi tuổi đời vừa tròn hai mươi bảy, tay vẫn ôm chặt hòm thuốc cứu thương. Cuốn nhật ký của chị sau đó may mắn được một sĩ quan quân đội Mỹ giữ lại và đưa về nước, để rồi sau nhiều thập kỷ lại được trao trả lại cho gia đình, trở thành di sản tinh thần vô giá lay động triệu trái tim con người toàn cầu về khát vọng hòa bình và tình yêu thương nhân loại. Cuộc đời oanh liệt và trong sáng của Đặng Thùy Trâm mãi mãi là một khúc ca bi tráng, rực rỡ hào quang về tuổi trẻ Việt Nam trong thời kỳ hoa lửa.


