Bản hùng ca bất tử của một thế hệ sẵn sàng dâng hiến tất cả cho tổ quốc
Dòng chảy thời gian có thể xóa nhòa những dấu chân trên cát bụi, nhưng có những thời đại đã khắc ghi vào tâm khảm dân tộc những vết son chói lọi, không gì có thể làm phai mờ. Đó chính là “Thời hoa lửa”- một giai đoạn mà thanh xuân không chỉ nằm ở giảng đường hay những giấc mơ lãng mạn, mà sực cháy nơi chiến trường khốc liệt. Ở đó, sự sống và cái chết đan xen, nhưng chính từ trong mưa bom bão đạn, vẻ đẹp của lý tưởng và lòng quả cảm đã nở hoa, viết nên bản hùng ca bất tử của một thế hệ sẵn sàng dâng hiến tất cả cho tổ quốc.
Cái tên “Thế hoa lửa” gợi lên một hình ảnh vừa lãng mạn, vừa bi tráng. “Hoa” là biểu tượng cho tâm hồn trong trẻo, cho những ước mơ xanh và lý tưởng sống cao đẹp của thế hệ thanh niên Việt nam. “Lửa” là sự khốc liệt của bom đạn, là sự thử thách nghiệt ngã của chiến tranh. Khi “Hoa” đặt cạnh “Lửa”, đó chính là sự khẳng định bản lĩnh của con người Việt nam: càng gian nan, càng người sáng ; càng trong hầm tối ý, chí càng rực rợ. Mỗi nhân chứng lịch sử là một kho báu văn hóa giáo dục. Những câu chuyện kể trực tiếp từ họ mang sức nặng của sự thật, điều mà không trang sách nào có thể diễn tả trọn vẹn. Trong số rất nhiều mảnh ký ức ấy, câu chuyện của Anh hùng lực lượng vũ trang nhân dân -Đại tá La Văn Cầu-người đã hiến dâng một phần thân thể mình để mở đường cho chiến thắng của dân tộc.
Anh hùng La Văn Cầu sinh năm 1932 trong một gia đình dân tộc Tày nghèo tại tỉnh Cao Bằng. Lớn lên giữa lúc thực dân Pháp giày xéo quê hương, chứng kiến cảnh nước mất nhà tan, trong lòng anh thanh niên trẻ đã sớm nhen nhóm ngọn lửa uất hận quân thù. Năm 1948, khi mới 16 tuổi ông đã khai tăng tuổi trẻ để được đứng vào hàng ngũ quân đội. Với dáng người nhỏ nhắn nhưng đôi mắt luôn rực sáng niềm tin, ông sớm trở thành một chiến sĩ bộc phá dũng cảm của trung đoàn 174 sẵn sàng xả thân vì độc lập tự do của dân tộc.
Mùa thu năm 1950, Chiến dịch Biên giới Thu Đông bùng nổ. Trận đánh tại cứ điểm Đông Khê là trận đánh mở màn có ý nghĩa quyết định. Anh chiến sĩ trẻ La Văn Cầu lúc bấy giờ là tổ trưởng bộc phá, được giao nhiệm vụ vô cùng quan trọng: ôm khối bộc phá nặng 2kg đánh vào lô cốt số 3 để mọi đường cho quân ta tiến công. Khi đang tiếp cận mục tiêu, một mạnh pháo quân địch đã bán chúng ông, làm gãy nát cánh tay phải và khiến ông ngã xuống bất tỉnh. Cánh tay cầm bộc phá giờ đây đã gãy nát , lủng lẳng chỉ còn dính lại chút da thịt. Nỗi đau xé gan xé thịt ập đến, nhưng trong tâm trí cuộc người chiến sĩ trẻ lúc ấy chỉ có một ý nghĩ duy nhất: “ nếu mình không phán được lô cốt, đồng đội sẽ hy sinh, trận đánh sẽ thất bại”. Trong khoảng khách sinh tử, ấy một hành động phi thường đã ra đời. Để không bị vướng víu khi bò lên phía trước, vì bản thân ông chặt không được nên đã nhờ đồng chí tiểu đội trưởng Nông Văn Pheo chặt giúp. Đó là một lời nói khiến cả chiến trường lặng đi trong giây lát. Giữa rang giới mong manh của sự sống và cái chết, ông không nghĩ đến sự an nguy của bản thân mà chỉ lo nhiệm vụ không thành đồng đội sẽ hy sinh thêm nhiều nữa. Lúc đầu, đồng chí tiểu đội trưởng không đồng ý nhưng khi thấy được sự quyết tâm, ý chí và bản lĩnh thép của một người lính. Người đồng đội ấy đã nghiến răng dùng lưỡi mác chặt đứt cánh tay bị thương ấy. Dù chỉ còn một cánh tay trái, người chiến sĩ 18 tuổi ấy vẫn kiên cường ôm khối bộc phá nặng nề 12kg, dùng sức của mình trườn lên phía trước. Bằng một nghị lực phi thường, ông đã tiếp cận được lô cốt địch và giật kíp nổ. Một tiếng nổ vang trời xé toang màn đêm, lô cốt sặc tan tành, cửa ngõ vào đồn Đông Khê được mở toang. Tiếng reo hò của bộ đội ta vang dậy, quân ta thừa thắng xông lên tiêu diệt hoàn toàn cứ điểm.
Hành động ấy đã trở thành một biểu tượng bất hủ cho sức mạnh, ý chí phi thường và bản lĩnh thép của dân tộc Việt Nam. Khi hòa bình lập lại, người anh hùng ấy trở về giữa đời thường với một cánh tay vĩnh viễn gửi lại chiến trường. Nhưng Đại tá La Văn Cầu vẫn tiếp tục cống hiến, truyền lửa cho thế hệ trẻ, biến những vết sẹo thời gian thành bài ca bất tử về lòng quả cảm, đến ngọn lửa từ “Thời hoa lửa” ấy mãi cháy rực trong dòng máu của những người con đất Việt hôm nay. Đến nay, ở tuổi ngoài 90, cụ vẫn là một nhân chứng sống, Một tượng đài sở giữa lòng Hà nội.
Khép lại những trang viết về Anh hùng lực lượng vũ trang nhân dân- Đại tá La Văn Cầu, mỗi người đều mang theo một lời hứa thầm lặng. Câu chuyện của ông không chỉ làm bài học lịch sử, mà còn là ngọn đuốc rọi vào tâm hồn thế hệ trẻ chúng em. Ông dậy rằng: lòng yêu nước chính là sức mạnh lớn lao nhất để làm nên những điều kỳ diệu. Đồng thời cũng nhắc nhở chúng em phải luôn biết ơn những thế hệ cha an đi trước: phải trân trọng, yêu quý cuộc sống hòa bình ngày hôm nay. Bởi lẽ hòa bình hôm nay được đánh đổi bằng xương máu và ý chí thép của những người anh hùng. Đừng trước trang sử vàng ấy, bản thân em -ngồi trên ghế nhà trường nói riêng về thế hệ trẻ Việt Nam nói chung nguyện không ngừng học tập và rèn luyện để xứng đáng với sự hy sinh cao cả của các bậc cha anh.


