BẢN HÙNG CA BẤT TỬ TRÊN ĐẤT LẠNG: NGƯỜI CHIẾN SĨ CỘNG SẢN HOÀNG VĂN THỤ (1)
Người chiến sĩ ấy sinh năm 1909 tại xã Hoàng Văn Thụ, huyện Văn Lãng, tỉnh Lạng Sơn. Giữa lúc đất nước chìm trong đêm tối của ách nô lệ, chàng thanh niên dân tộc Tày đã sớm hun đúc ý chí cứu nước. Ở lứa tuổi đôi mươi – cái tuổi đẹp nhất của đời người, khi chúng ta hôm nay còn mải mê với những dự định cá nhân, thì ông đã dấn thân vào con đường cách mạng đầy hiểm nguy, gian khổ.
BẢN HÙNG CA BẤT TỬ TRÊN ĐẤT LẠNG: NGƯỜI CHIẾN SĨ CỘNG SẢN HOÀNG VĂN THỤ
Sáng nay, khi đọc thông báo khu vực của trụ sở UBND Phường Hoàng Văn Thụ tại thành phố Lạng Sơn, tôi chợt nhớ lại tên người anh hùng của quê hương Xứ Lạng.
Đọc qua những dòng tư liệu, tôi như được sống lại không khí những năm 1930 - 1940. Với vai trò là Bí thư Xứ ủy Bắc Kỳ, ông chính là "linh hồn" khơi dậy phong trào cách mạng, là người có công lớn trong việc xây dựng căn cứ địa Bắc Sơn - Võ Nhai và chỉ đạo thành lập Đội cứu quốc quân. Tên tuổi của ông khiến kẻ thù phải khiếp sợ, nhưng lại là niềm tin tất thắng của đồng bào.
Tôi lặng người khi lần tìm về những năm tháng sục sôi ấy. Người chiến sĩ ấy sinh năm 1909 tại xã Hoàng Văn Thụ, huyện Văn Lãng, tỉnh Lạng Sơn. Giữa lúc đất nước chìm trong đêm tối của ách nô lệ, chàng thanh niên dân tộc Tày đã sớm hun đúc ý chí cứu nước. Ở lứa tuổi đôi mươi – cái tuổi đẹp nhất của đời người, khi chúng ta hôm nay còn mải mê với những dự định cá nhân, thì ông đã dấn thân vào con đường cách mạng đầy hiểm nguy, gian khổ.
Đọc qua những dòng tư liệu, tôi như được sống lại không khí những năm 1930 - 1940. Với vai trò là Bí thư Xứ ủy Bắc Kỳ, ông chính là "linh hồn" khơi dậy phong trào cách mạng, là người có công lớn trong việc xây dựng căn cứ địa Bắc Sơn - Võ Nhai và chỉ đạo thành lập Đội cứu quốc quân. Tên tuổi của ông khiến kẻ thù phải khiếp sợ, nhưng lại là niềm tin tất thắng của đồng bào.
Giây phút khiến tôi xúc động nhất chính là mùa hè năm 1944 tại pháp trường Tương Mai (Hà Nội). Trước họng súng của kẻ thù, người chiến sĩ cộng sản ấy đã từ chối bịt mắt để nhìn thẳng vào cái chết, nhìn thẳng vào quân thù với ánh mắt hiên ngang. Lời tuyên bố đanh thép của ông: "Trong cuộc đấu tranh sinh tử giữa chúng tôi, những người mất nước và các ông, những kẻ cướp nước, sự hy sinh của những người như tôi là một lẽ dĩ nhiên. Chỉ có niềm tin vào thắng lợi cuối cùng là không bao giờ thay đổi" vẫn còn vang vọng mãi đến muôn đời sau.
Máu của người con Xứ Lạng đã thấm xuống đất mẹ để đổi lấy màu xanh của hòa bình, để hôm nay, những trụ sở phường, những ngôi trường mang tên ông luôn rạng rỡ dưới ánh nắng vàng.
Gấp lại những trang sử, tôi thấy lòng mình trĩu nặng nhưng cũng đầy tự hào. Sự hy sinh của anh hùng Hoàng Văn Thụ không chỉ là một mốc son trong lịch sử dân tộc, mà còn là một ngọn đuốc thắp sáng lòng biết ơn trong trái tim của những người trẻ. Ở tuổi 20, trong khi ông sẵn sàng đối mặt với án tử vì độc lập dân tộc, thì đôi khi chúng ta lại dễ dàng nản chí trước những khó khăn nhỏ nhặt.
Câu chuyện về cuộc đời ông là lời nhắc nhở đanh thép rằng: Tuổi trẻ không chỉ để hưởng thụ, mà là để dấn thân và cống hiến. Dâng hiến hôm nay không nhất thiết phải là đối mặt với súng đạn, mà là ý chí vượt khó, là khát khao mang trí tuệ và sức trẻ để xây dựng quê hương, đất nước ngày càng giàu đẹp, xứng đáng với sự hy sinh của các bậc tiền nhân.
Đứng trước chân dung người anh hùng, tôi tự hứa với lòng mình sẽ sống một tuổi thanh xuân thật ý nghĩa, để ngọn lửa từ "thời hoa lửa" của ông mãi cháy sáng trong hành trình phía trước của thế hệ chúng tôi.



