Bản Hùng Ca Bên Cầu Hang Rắn Dưới Chân Đèo Chum
Bản Hùng Ca Bên Cầu Hang Rắn Dưới Chân Đèo Chum
Trong cuộc chiến tranh phá hoại miền Bắc, Cầu Hang Rắn nằm ở chân Đèo Chum (Quảng Bình) được xem là "nút thắt cổ chai" vô cùng hiểm yếu trên tuyến đường 15B. Đây là con đường độc đạo đưa quân và lương thực từ miền Bắc tiến thẳng vào chiến trường Trị - Thiên. Địch nhận ra vị trí chiến lược này nên đã dùng pháo hạm từ ngoài biển cùng máy bay F-4 rải thảm bom bi, bom phá liên tục nhằm biến nơi đây thành một lòng chảo rực lửa.
Đảm nhận nhiệm vụ san lấp hố bom và thông đường tại Cầu Hang Rắn là Tiểu đội 2 Thanh niên xung phong gồm 11 cô gái trẻ quê Nam Hà. Người nhỏ tuổi nhất vừa tròn 17, người lớn nhất cũng chỉ mới bước sang tuổi 22.
Chiều ngày 12 tháng 10 năm 1968, một đợt tập kích dữ dội của địch dội xuống. Hai nhịp Cầu Hang Rắn bị đứt gãy, mặt đường dẫn lên cầu bị xới tung, hàng chục hố bom sâu hoắm cắt đứt hoàn toàn lưu thông. Đúng lúc đó, từ phía Bắc, một đại đội xe tải chở khí tài quân sự hạng nặng đang tiến đến, yêu cầu bằng mọi giá phải vượt qua trọng điểm trước khi trời sáng để kịp hội quân.
Dưới sự chỉ huy của Tiểu đội trưởng Đỗ Thị Mai (20 tuổi), 11 cô gái lao ra mặt đường giữa khói bom còn khét rẹt. Tay cuốc, tay xẻng, họ xúc từng xẻng đất, khiêng từng khối đá lớn lấp hố bom.
Đến gần 12 giờ đêm, một tiếng còi rú xé tan không gian: Máy bay địch quay lại thả pháo sáng và trút tiếp một đợt bom bi rải thảm. Một quả bom nổ ngay mép hầm trú ẩn tạm thời. Đất đá đổ sập vùi lấp chị Mai và hai đồng đội trẻ.
Đồng đội đào xới đưa được ba chị ra ngoài. Chị Mai bị thương rất nặng ở lưng và ngực, máu thắm đỏ chiếc áo xanh thanh niên xung phong. Thế nhưng, nghe tiếng động cơ xe tải đã gầm hú ở bờ Bắc, người tiểu đội trưởng trẻ vẫn gạt tay đồng đội đang sơ cứu, thều thào: "Đừng bọc vết thương cho chị nữa... tốn gạc... Ra lấp nấc đường cuối cùng đi... Xe sắp qua rồi!".
Nói rồi, chị cố dùng chút sức lực còn lại bò ra sát mép hố bom, tay chỉ hướng cho đồng đội tiếp tục đổ đá. Chị Đỗ Thị Mai trút hơi thở cuối cùng ngay bên nhịp cầu vừa được san phẳng, khi chiếc xe tải đầu tiên lăn bánh qua Cầu Hang Rắn an toàn.
10 cô gái còn lại nén đau thương, đứng thành hàng dài bên cọc tiêu chỉ đường, vẫy tay tiễn từng chiếc xe tải nối đuôi nhau vào Nam. Sự hy sinh của chị Mai và tinh thần kiên cường của Tiểu đội 2 đã biến Cầu Hang Rắn thành một biểu tượng bất tử về lòng dũng cảm của thế hệ "xẻ dọc Trường Sơn đi cứu nước".



