BẢN HÙNG CA BÊN DÒNG KINH THẦY: NGƯỜI CON GÁI NAM TÂN VÀ TRÁI TIM BẤT KHUẤT MẠC THỊ BƯỞI
BẢN HÙNG CA BÊN DÒNG KINH THẦY: NGƯỜI CON GÁI NAM TÂN VÀ TRÁI TIM BẤT KHUẤT MẠC THỊ BƯỞI
Sáng nay, khi đi ngang qua con phố mang tên Mạc Thị Bưởi giữa lòng thành phố Hải Dương thân thương, tôi chợt khựng lại. Con đường vẫn như bao con đường khác – người qua lại, xe cộ hối hả, cuộc sống cứ trôi đi vội vã. Nhưng cái tên ấy… lại như một nốt lặng. Một cái tên quen thuộc đến mức đôi khi ta quên mất rằng phía sau đó là cả một cuộc đời, một bản hùng ca được viết bằng máu, nước mắt và lòng yêu nước cháy bỏng.
Tôi đã từng đi qua con đường này rất nhiều lần. Nhưng chỉ đến khi lật mở những trang sử địa phương, tôi mới thật sự hiểu rằng: có những cái tên không chỉ để gọi, mà để nhớ, để biết ơn, để nhắc nhở.
Mạc Thị Bưởi – người con gái của xã Nam Tân, huyện Nam Sách, tỉnh Hải Dương cũ, nay thuộc xã Hợp Tiến, thành phố Hải Phòng. Một cô gái sinh ra trong thời chiến, lớn lên giữa mất mát và đau thương, nhưng lại mang trong mình một trái tim kiên cường.
Ở tuổi đôi mươi, chị đã lựa chọn con đường cách mạng – con đường đầy hiểm nguy, nơi mỗi bước đi đều có thể là bước cuối cùng. Tôi tự hỏi, nếu là mình, liệu có đủ can đảm như chị?
Mùa đông năm 1951 bên bờ sông Kinh Thầy, chị là một liên lạc viên dũng cảm, băng qua đồn bốt, mang theo thông tin và hy vọng cho bộ đội.Rồi chị bị bắt. Kẻ thù tra tấn dã man, nhưng chị không khai. Sự im lặng của chị là biểu tượng của lòng trung thành và ý chí bất khuất. Ở tuổi 24, chị hy sinh. Máu của chị thấm vào đất mẹ, góp phần làm nên hòa bình hôm nay. Không một lời oán trách. Không một phút nao núng. Máu của chị đã thấm xuống mảnh đất quê hương, hòa vào dòng sông Kinh Thầy, để rồi từ đó, nuôi dưỡng nên màu xanh của hòa bình hôm nay. Gấp lại trang sử, tôi thấy lòng mình nặng trĩu. Đó không chỉ là nỗi buồn – mà là sự xúc động, là niềm tự hào, là một cảm giác biết ơn sâu sắc. Bởi vì những gì chúng ta đang có hôm nay – sự bình yên, sự tự do, những ước mơ giản dị – đều được đánh đổi bằng tuổi xuân, bằng máu và nước mắt của biết bao người như chị.
Giờ đây, mỗi lần đi qua con đường mang tên Mạc Thị Bưởi, tôi không còn nhìn nó như một địa danh vô tri nữa. Đó là một lời nhắc nhở. Nhắc tôi rằng: độc lập không phải là điều hiển nhiên. Có những con người đã sống và chết để chúng ta được sống. Thế hệ trẻ hôm nay không có quyền sống hời hợt. Chúng ta đang sống trong một thời đại không còn tiếng súng. Nhưng điều đó không có nghĩa là chúng ta không cần bản lĩnh. “Chiến trường” của chúng ta hôm nay là học tập, là rèn luyện, là vượt qua chính mình, là sống có trách nhiệm với bản thân, gia đình và xã hội.
Ở tuổi 20, trong khi các bậc tiền nhân đã sẵn sàng hy sinh vì Tổ quốc, thì chúng ta đôi khi lại chùn bước trước những khó khăn rất nhỏ. Chúng ta dễ nản lòng, dễ buông xuôi, dễ đánh mất phương hướng. Nhưng câu chuyện về chị Mạc Thị Bưởi khiến tôi nhận ra rằng: Sống không phải chỉ để tồn tại, mà là để xứng đáng. Xứng đáng với quá khứ. Xứng đáng với những hy sinh. Và xứng đáng với chính bản thân mình.
Có thể chúng ta không cần phải trở thành anh hùng trong chiến tranh, nhưng chúng ta hoàn toàn có thể trở thành những “anh hùng” trong cuộc sống của chính mình – bằng cách sống tử tế hơn, cố gắng hơn, và không ngừng vươn lên. Bởi vì, ngọn lửa mà những người như chị Mạc Thị Bưởi đã thắp lên…không phải để tắt đi trong hòa bình, mà là để tiếp tục cháy – trong trái tim của mỗi chúng ta hôm nay.
Gấp lại trang sử, tôi thấy lòng mình trĩu nặng nhưng đầy tự hào. Con đường mang tên chị giờ đây là lời nhắc nhở về giá trị của độc lập. Chúng ta sống trong thời bình nhưng không được sống hời hợt. Phải biết cố gắng, rèn luyện và sống xứng đáng với những hy sinh ấy. Ngọn lửa mà chị thắp lên sẽ mãi cháy trong trái tim mỗi chúng ta.



