Bản hùng ca bi tráng giữa biển khơi Côn Đảo – Võ Thị Sáu
Những ngày tháng sau đó là một chuỗi bi tráng. Từ nhà tù Đất Đỏ đến khám lớn Chí Hòa, đòn roi tra tấn dã man của kẻ thù chỉ đổi lấy sự im lặng kiêu hãnh. Bất lực, giặc Pháp đày chị ra "địa ngục trần gian" Côn Đảo vào ngày 21/1/1952. Mang số tù 6267, bị giam biệt lập ở Sở Cò, chị trở thành nữ tù nhân đầu tiên và trẻ nhất chốn ngục tù khét tiếng này. Kẻ thù rùng mình trước khí tiết của người con gái ấy. Những lời chất vấn đanh thép dội thẳng vào mặt luật sư và cha cố của tòa án thực dân đã minh chứng cho một lý tưởng không thể bẻ gãy. Và trong đêm đen cuối cùng trước khi lĩnh án tử, dưới lá cờ búa liềm tự họa, chị giơ tay tuyên thệ, trở thành nữ đảng viên trẻ tuổi nhất vào những ngày đầu năm 1952. Sáng 23/1/1952, chị bước ra pháp trường. Không có tiếng khóc, chỉ có bài hát quốc ca vang lên oai hùng. Chị ngã xuống hình bóng một huyền thoại khiến các tên hành quyết ở đấy phải kinh sợ vì sự gan dạ của cô gái đang độ tuổi xuân thì với bao khát vọng độc lập, Chủ tịch Hồ Chí Minh đã tạc vào lịch sử đời chị 6 chữ vàng rực rỡ: "Sống anh dũng, chết vẻ vang". Chị Sáu vẫn ở đó, không chỉ trong đền thờ hay nhà lưu niệm, mà còn sống mãi cùng mùa hoa lêkima nở rộ, nhắc nhở chúng ta về một thời hoa lửa oai hùng của quê hương Đất Đỏ.


