Bản Hùng Ca Biên Giới
Bản Hùng Ca Biên Giới
Trong căn nhà nhỏ nằm nép mình bên triền đồi, ông Đinh Văn Hiếu (sinh năm 1956) vẫn thường ngồi lặng yên nhìn về phía xa xăm mỗi khi chiều xuống. Với ông, ký ức về năm 1979 không chỉ là những mốc thời gian, mà là cả một quãng đời rực lửa của tuổi trẻ, nơi ông và đồng đội đã sống, chiến đấu và hy sinh để bảo vệ từng tấc đất thiêng liêng của Tổ quốc.
Tháng 2 năm 1979, khi tiếng súng nổ vang rền nơi biên giới phía Bắc, chàng thanh niên Đinh Văn Hiếu khi đó mới 23 tuổi, vừa kết thúc thời gian huấn luyện. Lòng đầy nhiệt huyết, anh cùng đơn vị hành quân cấp tốc lên mặt trận. Hình ảnh quê hương, gia đình và lời thề giữ vững biên cương là hành trang lớn nhất mà anh mang theo trong ba lô.
Những ngày tại mặt trận biên giới, khái niệm thời gian dường như bị xóa nhòa bởi khói lửa. Ông Hiếu nhớ lại: "Lúc đó, đạn pháo địch trút xuống như mưa. Mặt đất rung chuyển liên hồi, cây cối trơ trụi, nhưng trong hầm hào, anh em chúng tôi vẫn cười, vẫn chia nhau từng ngụm nước, miếng lương khô."
Ông cùng tiểu đội được giao giữ một điểm cao chiến lược. Đây là nơi diễn ra những cuộc giằng co quyết liệt. Mỗi ngày, họ phải đối mặt với những đợt tấn công liên tiếp, thiếu thốn đủ bề, từ đạn dược đến nước sạch, nhưng chưa một phút giây nào tinh thần người chiến sĩ lung lay.


