Bài viết

BẢN HÙNG CA CỦA NGƯỜI LÍNH ĐẶC CÔNG VÀ TRÁI TIM NHÂN ÁI THỜI BÌNH kì 2

Kì 2

Thái Nguyên03/05/2026Lý Thị Vân Dương (Phường Phúc Thuận)7 lượt xem0 lượt chia sẻ

Nhắc đến cuộc đời binh nghiệp của cựu chiến binh Lê Văn Ba, có một ký ức rực lửa mà ông không bao giờ quên. Đó là câu chuyện về tình đồng chí, đồng đội thiêng liêng trong trận đánh chiếm sân bay Hòa Bình (Buôn Ma Thuột) vào tháng 3 năm 1975 – trận đánh mở màn cho Chiến dịch Tây Nguyên lịch sử.

Hôm ấy, khói lửa mịt mù che khuất cả bầu trời. Đơn vị của ông Ba bất ngờ bị hỏa lực địch đánh trả quyết liệt và bị chặn đứng tại một gò đất cao. Tiếng bom gầm, pháo rít chát chúa, cây cối xung quanh đổ rạp, khét lẹt mùi thuốc súng. Trong phút giây sinh tử ấy, Hùng – một người đồng đội trẻ tuổi, cũng là người đồng hương cùng nhập ngũ với ông – đã bị mảnh pháo găm sâu vào chân, máu chảy đầm đìa.

Nắng Tây Nguyên đổ lửa cộng với sự kiệt sức khiến cơn khát trở nên cháy bỏng. Nhìn người em đồng hương đang thoi thóp, không chút do dự, ông Ba đã dốc ngụm nước cuối cùng trong chiếc bình tông của mình nhường cho Hùng. Ngụm nước nhỏ nhoi lúc ấy quý giá hơn mọi thứ trên đời, nó thắp lại tia hy vọng sống cho người thương binh trẻ. Bất chấp đạn pháo của địch vẫn đang cày xới quanh mình, ông Ba xốc Hùng lên lưng, cõng người đồng đội bò trườn qua quãng đường dài hàng trăm mét để lui về tuyến sau an toàn.

Hùng được cứu sống. Từ ranh giới sinh tử ấy, tình cảm anh em, đồng chí của họ càng thêm gắn kết như ruột thịt. Câu chuyện cõng bạn vượt mưa bom ấy không chỉ là ký ức vô giá của riêng ông Lê Văn Ba, mà còn là biểu tượng rực rỡ cho sự hy sinh, tình yêu thương vĩ đại và quyết tâm chiến thắng của những người lính Cụ Hồ.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn