Bài viết

Bản hùng ca của những đôi tay trắng

Trong căn cứ Thanh Hóa, những thanh niên xung phong trẻ tuổi như anh Tuấn và chị Lan thường được giao nhiệm vụ xây dựng cầu treo qua suối, nơi bom đạn luôn rình rập. Họ chỉ có đôi tay trắng, vài cây gỗ, dây rừng và niềm tin rằng “cầu phải thông, đồng đội mới đi được”. Một hôm mưa lớn, cây cầu sắp hoàn thiện bị nước cuốn trôi nửa, mọi người hoảng hốt, nhưng Tuấn và Lan không bỏ cuộc. Họ lao xuống dòng nước lạnh buốt, xếp lại từng thân gỗ, căng lại dây thừng, vừa la vừa hò: “Cứ đi, sẽ qua được!” K

Quảng Trị02/12/2025Ban Biên tập tổng hợp3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Trong căn cứ Thanh Hóa, những thanh niên xung phong trẻ tuổi như anh Tuấn và chị Lan thường được giao nhiệm vụ xây dựng cầu treo qua suối, nơi bom đạn luôn rình rập. Họ chỉ có đôi tay trắng, vài cây gỗ, dây rừng và niềm tin rằng “cầu phải thông, đồng đội mới đi được”. Một hôm mưa lớn, cây cầu sắp hoàn thiện bị nước cuốn trôi nửa, mọi người hoảng hốt, nhưng Tuấn và Lan không bỏ cuộc. Họ lao xuống dòng nước lạnh buốt, xếp lại từng thân gỗ, căng lại dây thừng, vừa la vừa hò: “Cứ đi, sẽ qua được!” Khi cầu hoàn thành, đơn vị an toàn vượt qua, cả đội nức nở cười giữa mưa. Sau giải phóng, cây cầu và câu chuyện của họ được giữ lại như biểu tượng của ý chí và sáng tạo tuổi trẻ. Và mỗi lần Chi đoàn kể lại, đoàn viên đều cảm nhận: Thời hoa lửa không chỉ là bom đạn, mà còn là sức mạnh của đôi tay và ý chí kiên cường của thanh niên.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn