Bài viết

Bản hùng ca đêm Noel – Đại đội 915 bất tử

Vĩnh Long17/04/2026Lê Duy Khánh (Đoàn xã Tân Hào)1 lượt xem0 lượt chia sẻ

Trong những năm tháng khốc liệt của cuộc kháng chiến chống Mỹ, tại Thái Nguyên – một “hậu phương đặc biệt” của cả nước – đã viết nên câu chuyện bi tráng về những thanh niên xung phong tuổi đời vừa tròn mười bảy, mười tám. Họ – Đại đội 915 – những “bông hoa rừng” mộc mạc nhưng kiên cường, đã sống và chiến đấu bằng tất cả tuổi xuân của mình.

Thái Nguyên khi ấy là “cảng cạn” lớn, nơi tiếp nhận hàng hóa viện trợ để chuyển vào miền Nam. Cũng vì vậy, nơi đây trở thành mục tiêu đánh phá ác liệt của không quân Mỹ, đặc biệt trong Chiến dịch Linebacker II cuối năm 1972.

Giữa mưa bom bão đạn, Đại đội 915 – phần lớn là nữ thanh niên dân tộc thiểu số – ngày đêm bám đường, sửa cầu, san lấp hố bom, đảm bảo tuyến vận chuyển không bị gián đoạn. Họ từng cầm cuốc, cầm xẻng, nhưng khi cần, cũng sẵn sàng đối mặt với hiểm nguy như những người lính thực thụ.

Đỉnh điểm của sự hy sinh diễn ra vào đêm 24-12-1972 – một đêm Noel không thể nào quên tại Ga Lưu Xá. Khi gần 2 vạn tấn hàng hóa còn tồn đọng cần giải tỏa gấp, 66 đoàn viên Đại đội 915 đã nhận nhiệm vụ xuống ga bốc dỡ. Sau một ngày làm việc kiệt sức, họ chỉ kịp nghỉ vài phút bên bữa cơm chiều thì còi báo động vang lên.

Bom B-52 trút xuống như xé toạc bầu trời. Hơn 700 quả bom dội xuống thành phố, biến khu vực ga Lưu Xá thành biển lửa. Trong khoảnh khắc định mệnh ấy, 60 thanh niên xung phong cùng 2 nhân viên kho đã anh dũng hy sinh ngay trong hầm trú ẩn. Họ ra đi khi tuổi đời còn rất trẻ, khi bữa cơm còn dang dở, khi ước mơ còn chưa kịp gọi tên.

Nhưng điều khiến người đời không thể nào quên, chính là tinh thần của họ trước giây phút ấy. Họ biết rõ hiểm nguy, nhưng vẫn chọn ở lại để hoàn thành nhiệm vụ. Những đôi vai nhỏ bé gánh từng bao gạo, từng kiện hàng, bất chấp bom rơi đạn nổ – tất cả vì một niềm tin giản dị: “Hàng phải ra tiền tuyến, bộ đội phải có cái ăn, cái mặc.”

Sau trận bom, những người còn sống sót nén đau thương, tiếp tục công việc còn dang dở. Họ biến mất mát thành hành động, đưa gần như toàn bộ số hàng hóa còn lại đến nơi an toàn. Sự hy sinh của Đại đội 915 đã trở thành biểu tượng cho ý chí bất khuất nơi hậu phương – một mặt trận không tiếng súng nhưng đầy máu và nước mắt.

Hôm nay, câu chuyện về Đại đội 915 không chỉ là ký ức, mà là lời nhắc nhở về giá trị của hòa bình. 60 con người – 60 cuộc đời – đã hóa thành bất tử giữa lòng đất mẹ. Họ không chỉ là những thanh niên xung phong, mà là những ngọn lửa đã thắp sáng cả một thời đại.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn