BẢN HÙNG CA DƯỚI MÁI NHÀ TRONG HÒA BÌNH
BẢN HÙNG CA DƯỚI MÁI NHÀ TRONG HÒA BÌNH
Trong những ngày tháng tư lịch sử, khi cả nước hướng về các hoạt động tri ân, chúng tôi, những đoàn viên trẻ của Trung tâm GDNN-GDTX Bắc Kạn (Cơ sở 2) đã có một hành trình đầy cảm xúc đến thăm ông Giá Quang Mạc - một cựu chiến binh, một bệnh binh mang trên mình di chứng chất độc màu da cam. Buổi gặp gỡ diễn ra trong không gian ấm áp tại gia đình ông ở Xã Chợ Đồn, Tỉnh Thái Nguyên. những câu chuyện về một thời hoa lửa bác kể lại mở ra trước mắt chúng tôi cả một khoảng trời khói lửa, nơi tuổi trẻ của bác và bao đồng đội đã cháy hết mình cho độc lập dân tộc, mỗi chúng tôi đều cảm thấy như được sống lại những trang sử vẻ vang, hào hùng nhất của đất nước.
Ông sinh năm 1944, những tháng năm ấy, khi vẫn còn là một cậu học trò lớp 9 với bao ước mơ dang dở, tiếng gọi thiêng liêng của Tổ quốc đã thôi thúc bác gác bút nghiên, lên đường nhập ngũ vào năm 1964. Đó là quyết định của lòng yêu nước nồng nàn, khi Tổ quốc cần, thế hệ thanh niên thời ấy sẵn sàng hy sinh tất cả.
Ông kể rằng, cái gian khổ không chỉ là súng đạn, mà là những đêm hành quân dài dằng dặc dưới mưa rừng, là những bữa cơm thiếu thốn đến tận cùng, chỉ có muối trắng và rau rừng, các chiến sĩ mỗi ngày chỉ có 1 lạng gạo, đến mùa mưa dưới hầm không có cả chỗ nằm,... Những ký ức về đợt Tổng công kích Mậu Thân 1968 hay chiến dịch Xuân Hè 1972 đã trở thành một phần máu thịt: "Có những lúc, bom đạn dày đặc đến nỗi không còn nghe thấy tiếng người bên cạnh, chỉ còn lại tiếng gầm thét của lửa đạn và khát khao sống để tiến về phía trước."
Ông nhắc về những người đồng đội đã nằm lại trên những con đường hành quân, những người chưa kịp thấy ngày vui đại thắng, khiến không gian buổi gặp mặt chùng xuống trong sự xúc động nghẹn ngào. Khi tham gia mở màn giải phóng Ban Mê Thuột tháng 3/1975, giải phóng Nha Trang tháng 4/1975 và chứng kiến thời khắc lịch sử của chiến dịch Hồ Chí Minh, ông không chỉ thấy niềm vui chiến thắng, mà còn thấm thía sâu sắc cái giá phải trả, cái giá của máu, của nước mắt và của cả những tuổi xuân mãi mãi dừng lại nơi chiến trường.
Đặc biệt, những di chứng của chất độc da cam mà ông đang mang trên mình chính là minh chứng đau đớn và tàn khốc nhất của chiến tranh. Những cơn đau âm ỉ, nhức nhối mỗi khi trái gió trở trời vẫn lặng lẽ đeo bám, nhưng cách ông kể lại lại nhẹ nhàng đến lạ, như thể đó chỉ là một phần tất yếu của sự hy sinh để đổi lấy cuộc sống bình yên hôm nay.
Ông nhìn chúng tôi bằng ánh mắt hiền từ, bao dung, rồi chậm rãi tâm sự: “Thế hệ trẻ cần phải nhớ đến những người đã ngã xuống, phải lấy đó làm động lực phấn đấu để học tập, rèn luyện, bởi chỉ có trí tuệ và bản lĩnh mới có thể xây dựng đất nước vững mạnh và bảo vệ vững chắc biên cương Tổ quốc”.
Lời nói giản dị mà sâu sắc ấy không chỉ là lời nhắn nhủ, mà còn là sự gửi gắm của cả một thế hệ đã đi qua chiến tranh, khiến mỗi chúng tôi lặng đi trong niềm xúc động và suy ngẫm.
Những lời chia sẻ của ông không chỉ là ký ức, mà là một bài học sâu sắc về ý chí và nghị lực phi thường. Dẫu cơ thể đã mang nhiều thương tổn bởi dấu tích chiến tranh, tinh thần của một người lính Cụ Hồ trong ông vẫn vẹn nguyên, kiên định và sáng trong như thuở nào.
Chính tinh thần ấy, lặng lẽ mà bền bỉ đã trở thành một ngọn lửa ấm áp, âm thầm lan tỏa và truyền tiếp cho thế hệ chúng tôi niềm tin, ý chí và trách nhiệm sống xứng đáng hơn với những gì cha anh đã hy sinh.
Đứng trước người cựu chiến binh vĩ đại trong sự bình dị ấy, chúng tôi càng thấm thía rằng "hòa bình" chưa bao giờ là điều hiển nhiên, mà là kết quả của sự đánh đổi bằng tuổi trẻ, xương máu và cả tương lai của những người đi trước.
Chúng tôi, những đoàn viên thanh niên thế hệ hôm nay xin khắc ghi lời dạy của bác Mạc. Không chỉ là sự biết ơn, mà đó còn là mệnh lệnh từ trái tim: Phải nỗ lực học tập, rèn luyện đạo đức và bản lĩnh. Chúng tôi cam kết sẽ là những người tiếp nối xứng đáng, không chỉ để bảo vệ hòa bình mà còn để dựng xây đất nước Việt Nam giàu mạnh, xứng đáng với sự hy sinh cao cả mà bác và đồng đội đã dành trọn cả cuộc đời để đấu tranh.
Buổi gặp gỡ khép lại, nhưng dư âm của những lời kể vẫn lắng sâu trong tim mỗi chúng tôi. Những vết sẹo trên cơ thể và những ký ức không thể phai mờ của ông là minh chứng sống động nhất cho lòng yêu nước nồng nàn và ý chí kiên cường của một thế hệ anh hùng. Chúng tôi xin hứa sẽ tiếp bước truyền thống anh hùng, nỗ lực phấn đấu trong học tập và rèn luyện, để xứng đáng với những hy sinh của thế hệ cha anh, góp phần dựng xây quê hương, đất nước ngày càng giàu đẹp như niềm mong mỏi của bác đã gửi gắm cho thế hệ trẻ hôm nay.



