Người có công giúp đỡ cách mạng

BẢN HÙNG CA DƯỚI TÁN LÁ RỪNG TRÀ SƯ

Lạng Sơn08/08/2026Phường Kon Tum (Đoàn phường Kon Tum)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Năm 1968, khi phong trào thanh niên tình nguyện lên đường dâng trào khắp miền Nam, Nguyễn Văn Trọng – một chàng trai đất Chợ Mới thư sinh, tay trắng bút nghiên – đã xung phong nhận nhiệm vụ giao liên đặc biệt. Trọng không cầm súng trực tiếp trên các tuyến đầu trận địa, nhưng công việc của anh mỗi ngày là một cuộc đấu trí tử sinh với kẻ thù.

Nhiệm vụ của Trọng là vận chuyển các tài liệu mật, công văn chỉ đạo của Tỉnh đoàn và Trung ương Cục qua các vành đai ổ phục kích dày đặc của địch. Thời kỳ đó, rừng tràm Trà Sư bị bom đìa cày xới liên tục, chất độc hóa học làm rụng trụi cả những tán lá già nua. Trọng thường xuyên phải ngâm mình dưới dòng nước nhiễm phế nặng nề suốt nhiều tiếng đồng hồ để ngụy trang.

Mùa mưa năm 1970, một trận càn lớn quy mô cấp sư đoàn được địch triển khai nhằm nhổ sạch gốc rễ căn cứ cách mạng. Trọng nhận lệnh đưa một bọc tài liệu tối mật từ bờ kênh Vĩnh Tế vượt qua hệ thống đồn bốt giăng như mạng nhện để giao cho Thường vụ Tỉnh đoàn. Lúc bấy giờ, anh đang bị cơn sốt rét rừng hành hạ, cơ thể gầy gò chỉ còn da bọc xương.

Đồng đội khuyên anh ở lại hầm trú ẩn để người khác đi thay, nhưng Trọng kiên quyết lắc đầu: "Tài liệu này đánh đổi bằng máu của bao nhiêu đồng chí. Mình còn sống giờ nào, phải đưa tới đích giờ đó".

Anh lên đường khi hoàng hôn vừa chập choạng buông xuống những vạt tràm u tịch. Địch bất ngờ nã pháo bầy và tung biệt kích phục kích dọc tuyến đường mòn. Bị lộ, Trọng vừa chạy vừa tìm cách thu hút hỏa lực về phía mình để bảo vệ chiếc cặp tài liệu. Anh đã khéo léo giấu tài liệu vào một bọng cây tràm già bị sét đánh thủng, rồi đơn độc chiến đấu cầm chân địch bằng một khẩu súng ngắn đã cạn gần hết đạn.

Khi đồng đội tiếp cận được hiện trường vào sáng hôm sau, Trọng đã hy sinh. Thi thể anh nằm tựa lưng vào gốc tràm, tay vẫn thủ thế hướng về phía trước. Điều kỳ diệu là chiếc bọng cây chứa tài liệu vẫn nguyên vẹn, khô ráo dưới lớp lá mục. Nhờ bọc tài liệu đó, kế hoạch hành quân của ta đã được bảo vệ tuyệt đối an toàn.

Trọng ngã xuống khi vừa tròn 22 tuổi – độ tuổi đẹp nhất của một đời người. Trong túi áo ngực của anh, người ta tìm thấy một cuốn sổ tay nhỏ, trang giấy cuối cùng còn dang dở dòng chữ viết vội bằng thứ mực nước nhòe đi vì mồ hôi: "Mẹ ơi, con đi đánh giặc để mai sau quê hương không còn tiếng súng. Nếu con không về, xin mẹ hãy hiểu rằng trái tim con đã hòa chung vào nhịp đập của Tổ quốc này..."

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
BẢN HÙNG CA DƯỚI TÁN LÁ RỪNG TRÀ SƯ | Câu chuyện thời hoa lửa