Bản hùng ca lặng lẽ qua lời kể của cựu chiến binh Nguyễn Xuân Thiệm
Tìm đến ngôi nhà nhỏ nép mình dưới bóng cây xanh mát tại thôn Mỹ Đà, xã Hoằng Hóa, chúng tôi như bước chậm lại giữa nhịp sống hối hả của hiện tại để ngược dòng thời gian về với những năm tháng hoa lửa hào hùng của dân tộc. Đón chúng tôi bằng cái bắt tay ấm áp, nụ cười đôn hậu và tác phong nhanh nhẹn của một người lính Cụ Hồ dẫu năm tháng đã điểm bạc trên mái tóc, bác Nguyễn Xuân Thiệm niềm nở mời chúng tôi vào nhà, pha vội chén nước chè xanh đậm đà hương vị quê hương để bắt đầu câu chuyện kể.
Ngồi quây quần bên hiên nhà ngập nắng, ánh mắt bác Nguyễn Xuân Thiệm bỗng xa xăm, hướng về phía chân trời như đang gọi về ký ức của một thời trai trẻ đầy khát vọng và gian khó. Bác chầm chậm bộc bạch với chúng tôi: "Hồi ấy, đất nước chìm trong khói lửa chiến tranh, tiếng gọi thiêng liêng của Tổ quốc giục giã từng bước chân thanh niên chúng tôi lên đường. Bản thân bác khi ấy cũng chỉ mới đôi mươi, mang trong lòng ý chí sục sôi, đi là xác định dâng hiến tuổi thanh xuân cho độc lập tự do của dân tộc, để lại sau lưng mái tranh nghèo và những giọt nước mắt thầm lặng của người thân."
Nghe bác kể về những trận chiến đấu ác liệt nơi tuyến đầu, về những đêm hành quân mưa tầm tã qua dãy Trường Sơn hùng vĩ, áo đẫm mồ hôi và nước mưa, cái đói cái rét vây quanh nhưng anh em đồng đội vẫn động viên nhau vượt qua làn tên mũi đạn, chúng tôi vô cùng xúc động. Bác Nguyễn Xuân Thiệm nhớ lại từng gương mặt đồng đội, giọng nghẹn ngào: "Chiến tranh ác liệt lắm các cháu ạ, lằn ranh giới giữa sự sống và cái chết mong manh như sợi tóc. Có những người đồng đội vừa mới nói cười bên mình chiều hôm trước, sáng hôm sau đã vĩnh viễn nằm lại chiến trường. Nhưng chính tình cảm đồng chí, đồng bào, bát cơm sẻ nửa, hớp nước chia đôi và tình yêu quê hương đất nước đã cho chúng tôi sức mạnh phi thường để vượt qua tất cả."
Những câu chuyện mộc mạc, chân thực nhưng đầy bi tráng qua lời kể của bác Nguyễn Xuân Thiệm đã mở ra trước mắt thế hệ trẻ chúng tôi một thước phim sống động về một thời kỳ lịch sử oanh liệt mà cha ông đã đi qua. Lắng nghe từng lời gan ruột của bác, những đoàn viên thanh niên trong bộ áo xanh tình nguyện cảm thấy cổ họng nghẹn đắng, lòng dâng lên niềm kính trọng vô hạn trước sự hy sinh thầm lặng nhưng vĩ đại của thế hệ đi trước.
Chia tay bác Nguyễn Xuân Thiệm ra về khi bóng chiều đã ngả dài trên con đường làng Mỹ Đà yên ả, trong lòng mỗi chúng tôi vẫn vang vọng mãi lời căn dặn chân tình của bác về truyền thống yêu nước, về trách nhiệm của tuổi trẻ hôm nay trong công cuộc xây dựng và bảo vệ quê hương Hoằng Hóa giàu đẹp. Những trang ký ức thời hoa lửa ấy sẽ mãi là ngọn lửa thiêng liêng sưởi ấm, soi đường cho thế hệ trẻ tiếp bước tương lai, sống xứng đáng với máu xương của cha anh.



