Bản hùng ca người lính trẻ – Câu chuyện thời hoa lửa của cựu TNXP Nguyễn Phương Châm
Năm 1965, khi vừa tròn 20 tuổi, chàng thanh niên Nguyễn Phương Châm rời quê hương, mang theo khát vọng cống hiến của tuổi trẻ để gia nhập lực lượng thanh niên xung phong. Ông là một trong 343 đoàn viên ưu tú của Đội TNXP đặc biệt K53 – đơn vị duy nhất của Trung ương Đoàn được giao nhiệm vụ vào chiến trường miền Nam, nơi gian khổ và ác liệt nhất lúc bấy giờ.
Ngày lên đường từ Trường Đoàn Cầu Giấy, họ mang theo niềm tin mãnh liệt và tinh thần sẵn sàng hy sinh vì Tổ quốc. Những ngày đầu, ông Châm cùng đồng đội làm nhiệm vụ giao liên, tải thương, dẫn đường cho các đoàn cán bộ xuyên qua những cánh rừng, con suối, những cung đường đầy hiểm nguy. Công việc ấy đòi hỏi sự gan dạ, thông thuộc địa hình và một ý chí thép – bởi chỉ một sơ suất nhỏ cũng có thể đánh đổi bằng tính mạng.
Chiến trường Quảng Trị, trên trục đường 14, đã trở thành một phần ký ức không thể phai trong cuộc đời ông. Đó là những ngày tháng thiếu thốn đến tận cùng: thiếu lương thực, thiếu muối, bữa ăn chỉ có rau rừng như rau môn thục, rau tàu bay. Nhưng chính trong gian khó ấy, tình quân dân càng thêm gắn bó. Đồng bào Vân Kiều đã cưu mang, sẻ chia từng hạt gạo, củ khoai, thậm chí cả những con vật nuôi quý giá để tiếp sức cho bộ đội. Những nghĩa tình ấy trở thành điểm tựa tinh thần để những người lính trẻ vững vàng giữa bom đạn.
Ký ức khiến ông day dứt nhất là một chuyến tải thương trên tuyến Bắc Sơn. Bom bất ngờ dội xuống, cướp đi sinh mạng của 3 đồng đội, khiến nhiều người khác bị thương, trong đó có cả những thương binh đã mang vết thương từ trước. Giữa khói lửa và hiểm nguy, họ vẫn không rời bỏ nhau, băng bó, cõng nhau vượt qua cái chết để trở về phía sau. Những mất mát ấy không thể gọi thành lời, nhưng đã hun đúc nên tinh thần thép của người lính.
Năm 1967, ông Châm chuyển sang chiến đấu trong đơn vị chủ lực thuộc Trung đoàn 6, Tỉnh đội Thừa Thiên. Chỉ sau một năm, từ một chiến sĩ trẻ, ông đã trở thành Đại đội trưởng bộ binh – một minh chứng cho bản lĩnh và sự trưởng thành vượt bậc giữa chiến trường.
Một trong những trận đánh đáng nhớ nhất là khi đơn vị ông phát hiện một đại đội thám báo Mỹ đang âm thầm tiến công. Trước tình thế nguy cấp, ông và ban chỉ huy đã đưa ra quyết định táo bạo: tổ chức phục kích, biến thế bị động thành chủ động. Trong địa hình hiểm trở của núi rừng, đơn vị nhanh chóng triển khai đội hình, bí mật ém quân chờ địch.
Khi đối phương lọt vào trận địa, chỉ cách vài chục mét, lệnh tấn công được phát ra. Tiếng súng vang lên dồn dập, phá tan sự im lặng của núi rừng. Địch bị bất ngờ, đội hình rối loạn, chịu tổn thất nặng nề. Trận đánh giành thắng lợi, nhưng cũng là lúc ông Châm bị thương nặng – nhiều viên đạn xuyên qua cơ thể, phá nát cánh tay trái. Trong làn đạn vẫn còn rít lên, người y tá đã không quản hiểm nguy, lao vào cứu ông, đưa về tuyến sau kịp thời.
Ông may mắn sống sót, nhưng nhiều đồng đội đã mãi mãi nằm lại. Những hy sinh ấy trở thành một phần ký ức không thể xóa nhòa – vừa đau thương, vừa thiêng liêng.
Với những chiến công xuất sắc, ông được trao tặng Huân chương Chiến công giải phóng hạng Ba cùng nhiều phần thưởng cao quý khác. Nhưng với ông, phần thưởng lớn nhất chính là được sống, được chứng kiến ngày đất nước hòa bình.
Sau chiến tranh, trở về với cuộc sống đời thường, trên cơ thể ông vẫn còn những mảnh đạn, đôi tay không còn lành lặn như xưa. Đó không chỉ là vết tích của chiến tranh, mà còn là minh chứng cho một thời tuổi trẻ đã cháy hết mình vì Tổ quốc.
Khi nhắc về những năm tháng ấy, ông không giấu được niềm tự hào. Ông gửi gắm đến thế hệ trẻ hôm nay một thông điệp giản dị mà sâu sắc: hãy biết trân trọng hòa bình, tiếp bước truyền thống cha anh, sống xứng đáng với những hy sinh của bao người đã ngã xuống.
Câu chuyện của cựu TNXP Nguyễn Phương Châm không chỉ là ký ức cá nhân, mà còn là một phần của bản anh hùng ca dân tộc. Đó là câu chuyện về lòng yêu nước, về sự dũng cảm và tinh thần hy sinh của một thế hệ đã làm nên dáng hình đất nước hôm nay. Để mỗi chúng ta, khi sống trong hòa bình, càng thêm hiểu rằng: độc lập, tự do chưa bao giờ là điều tự nhiên mà có.



