Anh hùng Lao động

BẢN HÙNG CA NƠI BẾN VƯỢT THẠCH HÃN

Quảng Trị13/08/2026Phường Tân Lập (tỉnh Đăk Lăk) (Phường Tân Lập)3 lượt xem0 lượt chia sẻ
BẢN HÙNG CA NƠI BẾN VƯỢT THẠCH HÃN

Mùa hè năm 1972, Quảng Trị trở thành một lòng chảo rực lửa. Cả thế giới nín thở dõi theo 81 ngày đêm máu và đá ở Thành cổ. Nơi ấy, dòng sông Thạch Hãn không còn màu xanh ngọc bích truyền thống mà ngầu đục phù sa hòa lẫn máu tươi của hàng ngàn chiến sĩ tuổi mười tám, đôi mươi. Trong số những người lính trẻ gác lại bút nghiên nơi giảng đường Đại học Bách khoa Hà Nội để xếp vào hàng ngũ lớp lớp lên đường ra tiền tuyến, có Lê Văn Huỳnh. Anh mang theo vào chiến trường không chỉ lý tưởng cách mạng cháy bỏng của thế hệ thanh niên thời bấy giờ, mà còn cả hình bóng người vợ trẻ mới cưới vẻn vẹn sáu ngày – chị Đặng Thị Phong. Câu chuyện về bức thư tình viết trước giờ hy sinh của anh đã trở thành một bản tráng ca bất tử về tình yêu và lý tưởng sống của một thế hệ hoa lửa.

Lê Văn Huỳnh sinh ra và lớn lên ở vùng quê nghèo Kiến Xương, Thái Bình. Với trí thông minh xuất sắc, anh thi đỗ vào Đại học Bách khoa Hà Nội. Giữa lúc ước mơ trở thành một kỹ sư xây dựng đang rộng mở, tiếng gọi thiêng liêng của Tổ quốc vang lên. Năm 1971, Huỳnh cùng hàng ngàn sinh viên Hà thành xếp lại giáo trình, gấp lại những ước mơ cá nhân để khoác lên mình màu áo xanh thẫm của người lính. Trước ngày vào chiến trường miền Nam khốc liệt, gia đình hai bên tổ chức cho anh và chị Đặng Thị Phong một đám cưới giản dị. Sáu ngày làm vợ chồng ngắn ngủi trôi qua như một giấc mơ đẹp. Ngày chia tay ở ga Hàng Cỏ, chị Phong níu tay anh, nước mắt lặn vào trong, còn Huỳnh chỉ mỉm cười nhẹ nhàng: "Anh đi rồi anh sẽ về. Đất nước hòa bình, anh lại về đi học tiếp, lại cùng em sống những ngày trọn vẹn".

Tháng 5 năm 1972, đơn vị của Huỳnh cập bến Quảng Trị. Anh được bổ nhiệm làm tiểu đội trưởng thuộc Đội dải dây thông tin vượt sông Thạch Hãn. Bến vượt Thạch Hãn thời điểm đó được mệnh danh là "tọa độ chết". Máy bay B-52 của Mỹ rải thảm liên tục, pháo bầy từ các hạm đội ngoài biển dội vào không ngơ ngác một phút giây. Dòng sông bị phong tỏa bởi bom từ trường và pháo sáng. Nhiệm vụ của Huỳnh cùng đồng đội là ngâm mình dưới dòng nước xiết, giữa cơn mưa bom đạn để giữ cho đường dây thông tin liên lạc giữa BTL Mặt trận và các đơn vị tử thủ bên trong Thành cổ không bao giờ đứt.

Đêm ngày 2, rạng sáng ngày 3 tháng 1 năm 1973, trận địa pháo của địch đánh phá dữ dội vào khu vực bến vượt. Căn hầm chữ A của tiểu đội Huỳnh bị chấn động mạnh. Lòng dạt dào dự cảm về một chuyến đi không có ngày trở về, dưới ánh đèn bão chập chờn tù mù ngập mùi khói thuốc súng, Huỳnh lấy ra cuốn sổ tay nhỏ và dải giấy bản. Anh tỉ mẩn ngồi viết lá thư cuối cùng. Đó không phải là một lá thư bi lụy, mà là những lời tự sự thanh thản, kiêu hãnh của một người lính đã thấu hiểu giá trị của sự hy sinh.

Trong thư gửi người mẹ kính yêu, anh viết: "Mẹ kính yêu! Con đi xa mẹ là tổn thất lớn nhất của đời mẹ... Nhưng mẹ ơi, con sống chiến đấu vì lý tưởng của Đảng, vì độc lập của Tổ quốc. Mẹ hãy tự hào vì con trai mẹ đã sống một cuộc đời không hoài phí".

Và dành riêng cho người vợ trẻ mới cưới 6 ngày, những dòng chữ thấm đượm tình yêu sâu sắc: "Phong em yêu thương! Anh biết em sẽ đau đớn lắm khi nhận được tin này. Nhưng em hãy kiêu hãnh vì anh đã hy sinh cho đất nước. Hãy sống tiếp phần đời của anh, hãy đi học và trở thành người có ích...". Đặc biệt, trong thư, Huỳnh còn dự đoán chính xác nơi mình sẽ nằm lại và chỉ dẫn tỉ mỉ cách tìm hài cốt của mình sau khi hòa bình lập lại: "Sau này hòa bình, nếu có điều kiện vào Nam, từ thị xã Quảng Trị đi qua sông Thạch Hãn... nơi anh ngã xuống là bờ sông...".

Sáng hôm sau, trong một đợt oanh tạc dữ dội của máy bay Mỹ nhằm triệt hạ đường dây thông tin, một quả pháo dội trúng vị trí trực chiến. Lê Văn Huỳnh cùng đồng đội đã anh dũng hy sinh. Khối đất đá Thạch Hãn vùi lấp tấm thân thanh xuân của người chiến sĩ trẻ. Bức thư cuối cùng được đồng đội cẩn thận giấu vào trong nilon, nhét ở túi áo ngực trái của anh trước khi mai táng thầm lặng bên bờ sông.

Nhiều năm sau chiến tranh, lá thư ngấm đượm bụi đường trường và máu thịt của liệt sĩ Lê Văn Huỳnh đã được tìm thấy và trao lại cho chị Đặng Thị Phong. Đúng như những gì anh viết trong thư, người vợ trẻ ấy đã ở vậy suốt một đời, ôm ấp mối tình hoa lửa vẻn vẹn 6 ngày để thờ chồng và phụng dưỡng mẹ già. Bức thư của Lê Văn Huỳnh giờ đây được lưu giữ trân trọng tại Bảo tàng Thành cổ Quảng Trị, trở thành một di sản tinh thần vô giá. Nó không chỉ là minh chứng cho một tình yêu lứa đôi thủy chung, mà còn là bản hùng ca bất tử về một thế hệ thanh niên Việt Nam – những người đã hiến dâng cả tuổi xuân và mạng sống cho sự nghiệp giải phóng dân tộc, để cho non sông liền một dải hôm nay.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn