Bản hùng ca nơi đất mẹ Thanh Tây
Bản hùng ca nơi đất mẹ Thanh Tây
Bản hùng ca nơi đất mẹ Thanh Tây
Tháng ngày đi qua, thời gian như dòng nước lặng lẽ cuốn trôi những ký ức, nhưng với ông Huỳnh Văn Săng, mỗi khi chạm tay vào vết sẹo dài trên cơ thể, những thước phim về "thời hoa lửa" lại hiện về vẹn nguyên.
Ông sinh ngày 25 tháng 1 năm 1942, tại vùng đất Thanh Tây giàu truyền thống cách mạng. Ngày ấy, khi tuổi đôi mươi đang độ rực rỡ nhất, thay vì chọn cho mình một con đường bình yên dưới mái nhà, ông đã chọn khoác lên mình màu áo xanh, dấn thân vào khói lửa chiến tranh để bảo vệ từng tấc đất quê hương.
Đó là những năm tháng mà tuổi trẻ không được đo bằng năm tháng, mà được đo bằng những lần đối mặt với hiểm nguy. Trong những trận đánh ác liệt, nơi ranh giới giữa sự sống và cái chết mong manh như sợi tóc, ông đã không ngần ngại lao lên phía trước. Ông đánh đổi tuổi thanh xuân, đánh đổi cả một phần cơ thể mình cho độc lập, tự do của dân tộc.
Chiến tranh kết thúc, ông trở về với cuộc sống đời thường, mang theo trên mình thương tật với tỷ lệ suy giảm khả năng lao động từ 21-60%. Nhưng dẫu mang trong mình những cơn đau âm ỉ mỗi khi trái gió trở trời, dẫu đôi tay không còn nhanh nhẹn như thuở nào, thì trái tim người lính năm xưa vẫn chưa bao giờ nguội lạnh.
Ông Huỳnh Văn Săng là minh chứng sống động nhất cho một thế hệ đã hiến dâng những gì quý giá nhất của cuộc đời mình. Với ông, những mất mát ấy không phải là gánh nặng, mà là một phần ký ức hào hùng, là bằng chứng cho lòng trung thành và tình yêu sâu nặng dành cho đất nước.
Giữa bình yên hôm nay, nhìn những vạt nắng chiều đổ dài trên mảnh đất Thanh Tây, ta bỗng thấy lòng mình chùng xuống khi nghĩ về ông – người chiến sĩ, người thương binh đã sống trọn vẹn một "thời hoa lửa" rực rỡ, để rồi lặng lẽ hóa thân thành nhịp đập bình yên cho thế hệ mai sau.



