Bài viết

BẢN HÙNG CA NƠI ĐẦU SÓNG: KHI BIỂN CẢ LÀ CHIẾN TRƯỜNG

Bài viết khắc họa chân thực và xúc động hình ảnh lão ngư dân Quảng Bình thời kỳ kháng chống Mỹ cứu nước – những con người kiên cường sống và chiến đấu trên vùng "đất lửa". Giữa mưa bom, bận đạn và thủy lôi dội xuống biển quê hương, những người chài lưới trẻ tuổi năm ấy vừa tay chèo tay súng, vừa bám biển đánh bắt lương thực nuôi quân, vừa mạo hiểm dẫn đường cho các con tàu chiến lược và trực tiếp chiến đấu bảo vệ vùng biển. Đi qua những năm tháng đạn bom khốc liệt, hình ảnh lão ngư nay tóc bạc màu muối biển chính là chứng nhân lịch sử, là biểu tượng sống động cho tinh thần bất khuất, dũng cảm và tình yêu biển đảo thiêng liêng được trao truyền cho thế hệ mai sau.

Phú Thọ20/08/2026Nguyễn Quốc Khánh (Đoàn TNCS Hồ Chí Minh UBND tỉnh Quảng Trị)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

BẢN HÙNG CA NƠI ĐẦU SÓNG: KHI BIỂN CẢ LÀ CHIẾN TRƯỜNG

Nếu những người con miền Trung sinh ra từ dải đất Quảng Bình – “chảo lửa, túi mưa” – đã quen với cái khắc nghiệt của thiên nhiên, thì những lão ngư dân trưởng thành trong những năm tháng chiến tranh chống Mỹ cứu nước lại mang trong mình một bản lĩnh thép được tôi luyện qua ngọn lửa bom đạn. Ngày ấy, biển Quảng Bình không chỉ dạt dào sóng vỗ, mà còn là một chiến trường rực lửa, nơi những con thuyền gỗ mỏng manh đối đầu với tàu chiến, máy bay và thủy lôi của kẻ thù.

1. Con thuyền gỗ và những hải trình trong quầng lửa

Trong ký ức của lão ngư, những năm tháng ấy, ranh giới giữa cái chết và sự sống mong manh như sợi dây cước trước gió bão. Quảng Bình khi đó là tuyến đầu của miền Bắc xã hội chủ nghĩa, là tọa độ bắn phá ác liệt của đế quốc Mỹ nhằm cắt đứt con đường tiếp tế cho chiến trường miền Nam. Cửa Gianh, Cửa Tùng, biển Cảnh Dương, Bảo Ninh, Ngư Thủy... ngày đêm cày xới bởi vô số trận bom đạn.

Thế nhưng, giữa “mưa bom, bão đạn”, những người thuyền trưởng tuổi mười tám, đôi mươi như lão chưa từng một ngày chùn bước. Con thuyền gõ bọc nan đơn sơ vừa là phương tiện đánh bắt nuôi quân, vừa là tàu chiến. Đêm đêm, khi bầu trời đêm Quảng Bình bị xé rách bởi ánh đèn dù và đạn pháo phát quang, tàu của lão lại lẳng lặng rẽ sóng ra khơi. Lão nhớ như in những đêm trắng vừa kéo lưới, vừa phải căng mắt theo dõi mặt nước để né tránh thủy lôi, vừa lắng nghe tiếng gầm rú của máy bay địch để kịp thời chao lái, né đạn. Có những chuyến biển, cá chưa kịp đầy khoang thì bom đã nổ ngay sát mạn thuyền, nước biển dựng đứng thành những cột sóng khổng lồ hất văng cả bạn chài xuống biển.

2. Tay chài, tay súng và những "Ngư dân cảm tử"

Không chỉ bám biển giữ nghề, lão ngư ngày ấy còn là một chiến sĩ dân quân tự vệ biển thực thụ. Tay cầm chèo, tay nắm chắc khẩu súng súng trường, súng AK. "Mỗi con thuyền là một pháo đài, mỗi ngư dân là một chiến sĩ" không phải là khẩu hiệu suông, mà là lẽ sống daily của lão cùng dân làng chài.

Lão kể về những đợt phối hợp cùng bộ đội biên phòng, hải quân đánh trả máy bay, tàu chiến Mỹ xâm phạm vùng biển quê hương. Bằng sự am hiểu tường tận từng luồng lách, từng rạn đá ngầm và hướng sóng, lão cùng đồng đội đã mạo hiểm dẫn đường cho những con "tàu Không số" chở vũ khí vào bến, hay ngụy trang thuyền chài để làm nhiệm vụ trinh sát, cứu vớt các phi công, chiến sĩ ta bị rơi xuống biển. Sự kiên cường của những đội nữ dân quân Ngư Thủy hay những lão ngư dân Bảo Ninh, Cảnh Dương thời ấy đã trở thành huyền thoại. Trong đôi mắt hằn sâu vết chân chim của lão, ký ức về những người đồng đội, người bạn chài đã ngã xuống giữa lòng biển mẹ chưa bao giờ phai nhạt. Máu của họ đã hòa vào vị mặn của sóng, giữ cho ngọn cờ đỏ sao vàng luôn tung bay trên mũi thuyền.

3. Ngọn lửa kiên trung đi qua thời gian

Chiến tranh lùi xa, những vết thương trên thân tàu hay những mảnh đạn chèn trong da thịt theo thời gian đã thành sẹo. Đất nước hòa bình, lão ngư năm xưa nay đã tóc bạc phơ màu muối biển, nhưng tinh thần của một "chiến sĩ gác biển" thời bom đạn vẫn vẹn nguyên trong từng nhịp thở.

Những câu chuyện về một thời tay chài, tay súng được lão thủ thỉ kể lại cho con cháu bên mạn thuyền mỗi chiều lộng gió. Lão bảo: "Thời bom đạn ác liệt thế, cái chết rình rập từng giây mà cha ông tao còn không bỏ biển, thì bây giờ dù có sóng to gió lớn hay khó khăn đến đâu, các con cũng không được rời xa con thuyền, cái lưới. Biển này là máu thịt của tổ tiên, của đồng đội tao đã ngã xuống để giữ gìn."

Ký ức thời chiến lửa đã nhào nặn nên phẩm chất kiên cường, quả cảm của lão ngư dân Quảng Bình. Lão chính là chứng nhân lịch sử, là gạch nối giữa một quá khứ anh hùng và một hiện tại kiên trung, để thế hệ hôm nay hiểu rằng: Mỗi tấc biển quê hương không chỉ được nuôi dưỡng bởi phù sa và muối mặn, mà còn được đánh đổi bằng máu, nước mắt và lòng dũng cảm bất tử của bao thế hệ người con dải đất miền Trung.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn