Nhân chứng trực tiếp tham gia các sự kiện lịch sử

BẢN HÙNG CA THẦM LẶNG CỦA NGƯỜI LÍNH GIÀ

BẢN HÙNG CA THẦM LẶNG CỦA NGƯỜI LÍNH GIÀ

01/03/2026Ban Biên tập tổng hợp2 lượt xem0 lượt chia sẻ

rong buổi gặp mặt của đoàn viên thanh niên, khi tiếng nói cười dần lắng xuống, mọi ánh nhìn đều hướng về người cựu chiến binh đã ngoài 80 tuổi – ông Ngô Văn Lợi. Mái tóc bạc trắng, gương mặt hằn sâu những nếp nhăn của thời gian, nhưng ánh mắt ông vẫn ánh lên sự kiên nghị của một thời trận mạc.

Ông bắt đầu câu chuyện không bằng những lời hoa mỹ, mà bằng chất giọng trầm và chậm. Năm nay ông 83 tuổi. Thời trai trẻ, ông khoác trên mình màu áo lính, chiến đấu trong đội hình Sư đoàn 5, Quân khu 7. Những năm tháng ấy là chuỗi ngày hành quân xuyên rừng, ngủ hầm, ăn vội giữa tiếng bom rền. Ông kể, năm 1965 là một trong những dấu mốc không thể quên khi đơn vị ông tham gia trận đánh lớn, góp phần tiêu diệt hàng trăm tên địch. Đó không chỉ là chiến công, mà còn là minh chứng cho ý chí quật cường của những người lính trẻ khi Tổ quốc gọi tên.

Nhưng điều khiến người nghe xúc động hơn cả không phải là những con số hay chiến thắng, mà là tình đồng đội. Giữa chiến tranh khốc liệt, họ sống vì nhau. Một ngụm nước cũng chia đôi, một tấm áo cũng nhường nhau khi đêm rừng lạnh buốt. Có những đồng chí đã nằm lại nơi chiến trường, gửi lại tuổi xuân cho đất mẹ. Nhắc đến họ, giọng ông chùng xuống, ánh mắt xa xăm như đang nhìn về quá khứ.

Ông nói: “Chúng tôi chiến đấu vì yêu nước, vì mong một ngày đất nước yên bình, trẻ con được đến trường, người dân không còn nghe tiếng bom rơi.” Chính niềm tin ấy đã giúp họ vượt qua nỗi sợ hãi.

Một bạn trẻ mạnh dạn hỏi:
“Ông có sợ không khi đối mặt với bom đạn?”

Ông mỉm cười hiền hậu:
“Sợ chứ cháu. Ai mà không sợ. Nhưng nếu ai cũng vì sợ mà dừng lại, thì làm sao có ngày độc lập. Khi nghĩ đến Tổ quốc phía sau lưng mình, nỗi sợ tự nhiên nhỏ lại.”

Sau ngày giải phóng năm 1975, ông được trao tặng Huân chương Kháng chiến – phần thưởng cho những năm tháng cống hiến. Trở về đời thường, ông tiếp tục đóng góp cho quê hương trong vai trò Chủ tịch Hội Cựu chiến binh thị trấn Long Điền. Đến năm 1998, ông đảm nhiệm công tác Trưởng ban thương binh tại địa phương, tiếp tục chăm lo cho những người đã hy sinh một phần xương máu vì đất nước.

Câu chuyện kết thúc trong sự lặng im đầy xúc động. Những tấm huân chương lấp lánh trên ngực áo ông như nhắc nhở thế hệ hôm nay về một thời không thể nào quên. Với các đoàn viên thanh niên, buổi gặp gỡ ấy không chỉ là một buổi sinh hoạt, mà là một bài học sống động về lòng yêu nước, sự hy sinh và trách nhiệm tiếp nối truyền thống cha anh.

“Thời hoa lửa” đã lùi xa, nhưng ngọn lửa ấy vẫn âm thầm cháy trong trái tim của người lính già – và giờ đây, được trao lại cho thế hệ trẻ giữ gìn, tiếp bước.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn