Mẹ Việt Nam Anh hùng

Bản Hùng Ca Thầm Lặng Giữa Vùng Đất Mương Đào - Mẹ VNAH Nguyễn Thị Gần

An Giang25/06/2026Hồng Khánh Ngọc (Trường THPT Nguyễn Trung Trực)3 lượt xem0 lượt chia sẻ
Bản Hùng Ca Thầm Lặng Giữa Vùng Đất Mương Đào - Mẹ VNAH Nguyễn Thị Gần

Trong những năm tháng chiến tranh ác liệt, mẹ Gần không chỉ tiễn chồng và con ra trận, mà còn là một cơ sở cách mạng kiên trung, một hậu phương vững chắc cho bộ đội ta. Ở vùng đất U Minh Thượng đầy rẫy kẻ thù, mẹ đã âm thầm đào hầm bí mật ngay dưới nền nhà mình, dùng thân mình che chở cho những cán bộ, chiến sĩ đang hoạt động. Mẹ kể lại, có những đêm mưa rừng tầm tã, mẹ ngồi canh gác bên hầm, tai dỏng nghe từng tiếng động nhỏ nhất, sẵn sàng dùng chính cơ thể mình để bảo vệ đồng đội. Không chỉ đào hầm, mẹ còn tận tụy tiếp tế lương thực cho bộ đội. Trong khi kẻ thù lùng sục từng nhà, mẹ lén mang từng gùi lúa, từng con cá khô, từng bó rau rừng đến tận nơi đóng quân. Nhiều đêm, mẹ vượt qua đồn địch, băng qua những cánh rừng tràm đầy rắn rết và thú dữ để chuyển thư từ, tài liệu. Những hành động ấy đều xuất phát từ một chân lý giản dị mà thiêng liêng trong lòng mẹ: “Đất nước còn, gia đình mới còn.” Đôi bàn tay mẹ chai sạn, gầy guộc vì những tháng ngày cày sâu cuốc bẫm, nhưng chính đôi tay ấy đã góp phần vun đắp cho những chiến thắng của quân và dân vùng U Minh Thượng. Mẹ là biểu tượng của tình yêu nước không ồn ào, không hào nhoáng, nhưng bền bỉ như dòng nước ngầm chảy âm thầm giữa lòng đất.

Có lẽ, khi đứng trước vòng chảy vô tình của thời gian, mẹ Nguyễn Thị Gần cũng không phải ngoại lệ khi đã bước gần đến tuổi 90, sức khỏe mẹ yếu dần, đôi mắt mờ đi theo năm tháng, mái tóc bạc phơ như mây trời. Nhưng trái tim và khối óc của mẹ vẫn còn tinh tường lạ thường. Mỗi khi đoàn viên, thanh niên, hay các lực lượng vũ trang địa phương đến thăm, mẹ lại ngồi bên chiếc võng cũ, giọng trầm ấm kể lại những năm tháng hào hùng một thời hoa lửa. Người mẹ ấy bảo, những câu chuyện mẹ kể không chỉ để các cháu sau này biết về quá khứ, mà còn để các cháu hiểu rằng: “Chiến tranh đã qua, nhưng giá của hòa bình là vô giá. Các cháu hãy sống sao cho xứng đáng với sự hy sinh của cha anh.” Mỗi lần lắng nghe mẹ, những người trẻ lại thấy rõ hơn gánh nặng và trách nhiệm của mình đối với non sông. Hơn hết, những câu chuyện của người mẹ ấy là tư liệu lịch sử sống động, là bài học đạo đức cách mạng chân thực nhất.

Mẹ Nguyễn Thị Gần – thân phận nhỏ nhoi giữa U Minh Thượng – đã viết nên những trang sử vàng bằng cả cuộc đời thầm lặng. Mẹ không lao vào xe tăng, không ôm mìn quyết tử, nhưng mẹ chiến đấu bằng tình yêu thương vô bờ và sự hy sinh kín tiếng nhất: là hậu phương vững chắc của bao người lính, là điểm tựa cho cách mạng và ngày nay, là nhân chứng sống nối quá khứ hào hùng với hiện tại yên bình.

Chiến tranh đã qua, nhưng nỗi đau mất chồng, mất con vẫn còn nguyên đó. Thế nhưng mẹ không để đau thương nhấn chìm mình. Mẹ lấy sự ra đi của những người thân yêu làm động lực để sống, để kể lại câu chuyện của họ, để giữ ngọn lửa tri ân cháy mãi trong lòng thế hệ trẻ. Mỗi sớm mai, mẹ vẫn ngồi trước hiên nhà, nhìn về phương xa – nơi chồng con đã ngã xuống. Dù chưa tìm thấy mộ phần, mẹ biết họ đã hóa thành bất tử.

Hình ảnh người mẹ già với mái tóc bạc, đôi mắt mờ mà ánh mắt kiên định, bàn tay run run mà vẫn vững vàng kể từng câu chuyện lịch sử – mãi là biểu tượng thiêng liêng của tình mẫu tử và lòng yêu nước. Mẹ Gần là điểm tựa tinh thần cho bao thế hệ người Việt, nhắc chúng ta rằng độc lập hôm nay đánh đổi bằng xương máu, và nhiệm vụ của thế hệ sau là giữ gìn, phát huy để những hy sinh ấy không bao giờ vô nghĩa.

Từ mảnh đất ấp Mương Đào B, tiếng kể của mẹ sẽ còn vang mãi trong trái tim những người con đất Việt – như khúc hát thiêng liêng của lòng biết ơn và niềm tự hào dân tộc. Mỗi hơi thở của mẹ – một trong số ít những Bà mẹ Việt Nam Anh hùng còn sống – là một lời nhắc nhở thế hệ mai sau: hãy tiếp bước cha anh, sống xứng đáng và mãi khắc ghi công lao của những người mẹ như mẹ Gần – những người đã hy sinh tất cả vì một Việt Nam hòa bình, thống nhất và phát triển hôm nay.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn