Nhân chứng trực tiếp tham gia các sự kiện lịch sử

BẢN HÙNG CA TRÊN ĐẤT QUẢNG XƯƠNG: TRÁI TIM HỒNG CỦA NGƯỜI THIẾU NIÊN NGUYỄN BÁ NGỌC

BẢN HÙNG CA TRÊN ĐẤT QUẢNG XƯƠNG: TRÁI TIM HỒNG CỦA NGƯỜI THIẾU NIÊN NGUYỄN BÁ NGỌC

Hải Phòng29/03/2026Vi Thị Tuyết Mai (Trường Đại Học Hải Dương)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Chiều nay, khi lần giở những trang sách về lịch sử địa phương trong thư viện, tôi vô tình dừng lại trước một cái tên vừa lạ vừa quen: Nguyễn Bá Ngọc. Tôi chợt nhận ra đó là tên một ngôi trường, một con phố mà tôi vẫn thường đi qua hàng ngày. Nhưng phải đến tận hôm nay, khi đọc kỹ từng dòng chữ, tôi mới thật sự thấu hiểu đằng sau cái tên ấy là cả một câu chuyện bi tráng, một bản hùng ca được viết bằng máu và sự hy sinh cao cả của một người con quê hương Thanh Hóa. Nhưng phải đến tận hôm nay, đọc kỹ từng dòng chữ, tôi mới thật sự thấu hiểu đằng sau cái tên ấy là một câu chuyện bi tráng, một bản hùng ca được viết bằng máu và trái tim quả cảm của một người thiếu niên.

Tôi lặng người khi biết rằng, người anh hùng ấy sinh năm 1952 tại xã Quảng Trung, huyện Quảng Xương. Vào năm 1965, khi đất nước đang ở giai đoạn khốc liệt nhất của cuộc chiến, Nguyễn Bá Ngọc vừa tròn 13 tuổi. Cái tuổi đẹp nhất của tuổi thơ với bao ước mơ và sách vở, nhưng anh đã chọn cách đối đầu với hiểm nguy để bảo vệ những điều trân quý nhất. Nhưng giữa làn bom đạn điên cuồng của kẻ thù, Nguyễn Bá Ngọc đã lựa chọn một hành động phi thường mà ngay cả khi người lớn cũng phải nghiêng mình khâm phục.

Trang sách đưa tôi về buổi sáng ngày 4 tháng 4 năm 1965, tại mặt trận sông Ghép đầy nắng và mảnh đạn. Khi những trận mưa bom dội xuống xóm nhỏ, nghe tiếng khóc xé lòng của các em nhỏ nhà hàng xóm, Nguyễn Bá Ngọc đã không ngần ngại nhào ra khỏi hầm trú ẩn an toàn. Đọc đến đây, tôi tự hỏi: Nếu là mình ở tuổi 13 ấy, liệu mình có đủ cam đảm để lấy thân mình làm lóa chắn che trở cho các em nhỏ trước làn bom đạn như anh hay không?

Anh đã cứu được các em vào nơi an toàn, nhưng một mảnh bom ác liệt đã gắn sâu vào sườn của anh. Anh lặng lẽ chịu đựng cơn đau, không một lời kêu ca để các em không hoảng sợ. Câu nói cuối cùng của anh trước khi trút hơi thở cuối cùng tại bệnh viện vẫn mãi vang vọng: "Em không sao đâu, các em có bị làm sao không?".

Nguyễn Bá Ngọc đã ngã xuống khi tuổi đời còn quá xanh, nhưng hành động dũng cảm của anh đã trở thành biểu tượng rực rỡ cho thế hệ thiếu nhi Việt Nam thời bấy giờ. Anh không cầm súng trực tiếp chiến đấu, nhưng anh đã chiến thắng cái chết bằng tình yêu thương đồng bào vô hạn.

Ngày nay, tuy tôi không đứng dưới mái trường mang tên anh, chúng ta không chỉ nhớ về một anh hùng, mà còn học được bài học về sự sẻ chia và lòng dũng cảm. Câu chuyện về Nguyễn Bá Ngọc sẽ mãi là ngọn lửa cháy rực trong tim mỗi thế hệ trẻ hôm nay, nhắc nhở chúng ta sống xứng đáng với những hy sinh của cha ông trên mảnh đất quê hương Thanh Hóa anh hùng.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn