BẢN HÙNG CA TRÊN ĐỈNH GIÓ: THANH XUÂN RỰC LỬA 1984 (Ký ức thời hoa lửa của cựu chiến binh Trịnh Thanh Quang)
BẢN HÙNG CA TRÊN ĐỈNH GIÓ: THANH XUÂN RỰC LỬA 1984 (Ký ức thời hoa lửa của cựu chiến binh Trịnh Thanh Quang)
Chương 1: Sinh ra giữa những ngày "Miền Nam gọi - Miền Bắc trả lời" (16/10/1963)
Bác Trịnh Thanh Quang sinh ngày 16/10/1963. Đó là năm mà cuộc kháng chiến chống Mỹ đang bước vào giai đoạn leo thang căng thẳng. Cậu bé Quang lớn lên trong không khí sục sôi của miền Bắc xã hội chủ nghĩa, nơi "Thóc không thiếu một cân, quân không thiếu một người".
Năm 1975, khi đất nước vỡ òa trong niềm vui thống nhất, bác Quang vừa tròn 12 tuổi. Cậu thiếu niên ấy đã được hít thở bầu không khí hòa bình trọn vẹn trong những năm tháng đẹp nhất của tuổi mới lớn, nuôi dưỡng những ước mơ xây dựng quê hương trên ruộng đồng Lĩnh Toại.
Chương 2: Tiếng gọi non sông và Tuổi 21 lên đường (1984)
Nhưng lịch sử lại một lần nữa thử thách dân tộc Việt Nam. Biên giới phía Bắc rực lửa. Năm 1984 – Năm khốc liệt nhất của cuộc chiến tranh bảo vệ biên giới tại mặt trận Vị Xuyên (Hà Giang). Hàng vạn tấn bom đạn đã trút xuống những cao điểm 1509, 772, 685... biến đá núi thành vôi bột.
Đúng vào năm "nóng" nhất ấy, chàng thanh niên Trịnh Thanh Quang, khi ấy 21 tuổi, đã nghe theo tiếng gọi thiêng liêng của Tổ quốc lên đường nhập ngũ. Tuổi 21 là độ tuổi sung sức nhất, đẹp đẽ nhất của đời người. Bác Quang lên đường không chút do dự, hòa mình vào dòng thác những người con ưu tú của cả nước đang đổ về biên cương để thực hiện chiến dịch MB84 (Mùa hè 1984) lịch sử.
Chương 3: Ba năm "Sống bám đá - Chết hóa đá" (1984 - 1987)
Ba năm quân ngũ của bác Quang (1984 - 1987) là ba năm sống giữa lằn ranh sinh tử.
Thử lửa: Bác là nhân chứng sống của những ngày tháng mà "Đất Hà Giang mỏng hơn lưỡi dao", khi bộ đội ta phải giành giật với địch từng hốc đá, từng mét giao thông hào.
Ý chí: Trong cái "lò vôi" ấy, người lính Trịnh Thanh Quang cùng đồng đội đã kiên cường bám trụ với tinh thần: "Không được để mất chốt. Mất chốt là có tội với Tổ quốc". Những bữa cơm vội dưới làn pháo kích, những đêm sương muối buốt giá chia nhau hơi ấm, tất cả đã tôi luyện nên một bản lĩnh thép.
Đồng đội: Năm 1984 - 1987 cũng là giai đoạn bác Quang sát cánh cùng bác Nguyễn Quốc Toản. Họ là những người con Lĩnh Toại cùng chung chiến hào, cùng chung một bầu trời rực lửa, nương tựa vào nhau để chiến đấu và chiến thắng.
Chương 4: Trở về với hành trang là sự Kiên Cường (1987)
Năm 1987, bác Trịnh Thanh Quang hoàn thành nghĩa vụ và xuất ngũ.
Bác trở về khi chiến sự ở biên giới đã bắt đầu chuyển sang thế giằng co phòng ngự, bớt ác liệt hơn so với năm 1984. Người lính trẻ 24 tuổi trở về quê mẹ, mang trên mình màu da sạm nắng gió biên thùy và một trái tim đã được thử lửa. Bác lại tiếp tục cầm cuốc, cầm cày, mang phẩm chất cần cù, chịu khó của người lính vào công cuộc xây dựng kinh tế gia đình và quê hương.
Lời bình: Một thế hệ "Vàng mười"
Câu chuyện của bác Trịnh Thanh Quang là mảnh ghép hoàn hảo cho bức tranh về "Thế hệ Vị Xuyên" của xã Lĩnh Toại.
Sinh ra trong chiến tranh (1963).
Lớn lên trong hòa bình (1975).
Cống hiến thanh xuân trong bão lửa (1984).
Bác là minh chứng cho thấy: Dù đất nước có trải qua bao thăng trầm, thì ở giai đoạn gian khổ nhất (như năm 1984), Lĩnh Toại luôn có những người con sẵn sàng hiến dâng tuổi 20 của mình để giữ cho lá cờ Tổ quốc mãi tung bay.



