Anh hùng Lực lượng vũ trang

BẢN HÙNG CA TRÊN TRANG SÁCH CŨ: NGỌN LỬA TUỔI HAI MƯƠI – Nguyễn Văn Trỗi

BẢN HÙNG CA TRÊN TRANG SÁCH CŨ: NGỌN LỬA TUỔI HAI MƯƠI – Nguyễn Văn Trỗi

Hải Phòng30/03/2026Nguyễn Thị Hải Bình (Trường Đại Học Hải Dương)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Chiều nay, khi lật giở những trang sách cũ trong thư viện, tôi bắt gặp một cái tên quen thuộc – Nguyễn Văn Trỗi. Đó là cái tên tôi từng nghe qua những con đường, những bài học lịch sử. Nhưng chỉ đến khi đọc kỹ từng dòng chữ, tôi mới hiểu rằng phía sau cái tên ấy là cả một câu chuyện khiến lòng người không khỏi nghẹn lại.

Nguyễn Văn Trỗi – một chàng trai sinh ra trong hoàn cảnh đất nước còn chìm trong chiến tranh. Không phải là một người lính chuyên nghiệp, anh chỉ là một người thợ điện bình thường, nhưng trong tim lại mang một tình yêu Tổ quốc mãnh liệt.

Trang sách đưa tôi trở về những năm tháng khốc liệt. Khi kẻ thù giày xéo quê hương, anh đã tham gia cách mạng, nhận nhiệm vụ đầy nguy hiểm: đặt mìn ám sát Bộ trưởng Quốc phòng Mỹ. Kế hoạch không thành, anh bị bắt.

Đọc đến đây, tim tôi như thắt lại. Tôi tưởng tượng đến một chàng trai trẻ bị tra tấn, bị đối diện với cái chết cận kề. Nhưng điều khiến tôi xúc động nhất không phải là sự tàn khốc, mà là tinh thần kiên cường của anh. Trước pháp trường, Nguyễn Văn Trỗi không hề run sợ. Anh hiên ngang hô vang khẩu hiệu, khẳng định lý tưởng của mình trước khi ngã xuống.

Tôi chợt tự hỏi: ở độ tuổi hai mươi – cái tuổi mà nhiều người còn đang loay hoay với ước mơ cá nhân – anh đã sẵn sàng đánh đổi cả mạng sống vì độc lập dân tộc. Nếu là mình, liệu mình có đủ dũng khí như thế?

Anh ra đi, nhưng hình ảnh của anh không hề mất đi. Nó trở thành biểu tượng của lòng yêu nước, của tuổi trẻ dám sống và dám hi sinh. Những con đường mang tên Nguyễn Văn Trỗi hôm nay không còn là những địa danh vô tri, mà là lời nhắc nhở về một thế hệ đã sống trọn vẹn cho lý tưởng.

Gấp lại trang sách, lòng tôi trầm lắng hơn bao giờ hết. Chúng ta hôm nay không còn sống trong bom đạn, nhưng lại có những “trận chiến” khác: áp lực học tập, những cám dỗ của cuộc sống, sự dễ dàng buông bỏ mục tiêu.

Câu chuyện của Nguyễn Văn Trỗi khiến tôi nhận ra rằng: tuổi trẻ không phải là để sống hời hợt. Không nhất thiết phải làm những điều lớn lao như anh, nhưng mỗi người đều có thể cống hiến theo cách của riêng mình – bằng sự nỗ lực, bằng trách nhiệm, bằng việc sống có ích.

Người thanh niên năm ấy đã ngã xuống, nhưng tinh thần của anh vẫn như một ngọn lửa âm ỉ cháy trong lòng thế hệ trẻ hôm nay. Và chính ngọn lửa ấy nhắc nhở chúng ta rằng: sống có lý tưởng, đó mới là cách để tuổi trẻ trở nên ý nghĩa.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn