Nhân chứng trực tiếp tham gia các sự kiện lịch sử

BẢN HÙNG CA TRÊN TRANG SÁCH CŨ: NGƯỜI CON THÀNH ĐÔNG VÀ NGỌN LỬA BẤT TỬ – ĐẶNG QUỐC CHINH

Tác giả: Vũ Quỳnh Anh Lớp: K13BSPTOAN Trường Đại học Hải Dương

Hải Phòng13/08/2026Trường Đại học Hải Dương (Trường Đại học Hải Dương)4 lượt xem0 lượt chia sẻ
BẢN HÙNG CA TRÊN TRANG SÁCH CŨ: NGƯỜI CON THÀNH ĐÔNG VÀ NGỌN LỬA BẤT TỬ – ĐẶNG QUỐC CHINH

Chiều hôm ấy, khi đang ngồi trong thư viện, tôi vô tình lật giở một cuốn sách viết về những người con anh hùng của quê hương Hải Dương. Giữa những trang giấy đã ngả vàng, cái tên Đặng Quốc Chinh khiến tôi chợt dừng lại. Tôi nhận ra đó cũng là tên một con đường, một ngôi trường mà tôi từng nghe qua. Nhưng phải đến khi đọc kỹ từng dòng, tôi mới hiểu rằng đằng sau cái tên quen thuộc ấy là cả một cuộc đời rực cháy vì Tổ quốc, là một tuổi trẻ đã hóa thành bất tử.

Ông sinh năm 1954, ngay trên mảnh đất Thành Đông giàu truyền thống. Năm 1972, khi vừa tròn 18 tuổi – cái tuổi đẹp nhất của đời người – ông đã gác lại tất cả để lên đường nhập ngũ. Trang sách đưa tôi đến chiến trường Quảng Trị khốc liệt, nơi được mệnh danh là “túi bom” của cả nước. Trong một trận đánh ác liệt, đơn vị của ông bị chặn lại bởi hệ thống lô cốt kiên cố của địch. Nếu không phá được điểm hỏa lực ấy, đồng đội sẽ tiếp tục hy sinh. Không chút do dự, Đặng Quốc Chinh ôm khối bộc phá, băng qua làn đạn dày đặc, lao thẳng về phía lô cốt. Một tiếng nổ vang trời… cửa mở đã được tạo ra cho đồng đội tiến lên. Nhưng ông đã mãi mãi nằm lại nơi chiến trường khi tuổi đời còn rất trẻ. Máu của người con Hải Dương đã thấm vào đất Quảng Trị, để đổi lấy sự sống và chiến thắng.

Gấp lại trang sách, lòng tôi trào dâng một cảm xúc khó tả. Từ hôm đó, mỗi khi đi qua những con đường, ngôi trường mang tên Đặng Quốc Chinh, tôi không còn thấy đó là những cái tên vô tri nữa, mà là những “tượng đài sống” của lịch sử. Ông đã ngã xuống ở tuổi 20, khi tương lai còn rộng mở, để thế hệ hôm nay được sống trong hòa bình. Còn chúng ta – những người trẻ hôm nay – liệu đã sống xứng đáng với sự hy sinh ấy chưa? Có lẽ, tuổi trẻ hôm nay không cần cầm súng, nhưng cần dũng cảm, cần trách nhiệm và cần khát vọng xây dựng quê hương ngày càng giàu đẹp. Bởi vì, ngọn lửa mà những người như Đặng Quốc Chinh đã thắp lên, vẫn đang cháy mãi trong từng thế hệ. 



Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn