BẢN HÙNG CA TRÊN TRANG SÁCH CŨ: NGƯỜI CON THÀNH ĐÔNG VÀ TRÁI TIM QUẢNG TRỊ: ĐẶNG QUỐC CHINH
Chiều nay, khi đang lần giở những trang sách về lịch sử địa phương trong thư viện, tôi vô tình dừng lại trước một cái tên vừa lạ vừa quen: Đặng Quốc Chinh. Tôi chợt nhận ra đó là tên một con đường, con phố mà tôi vẫn thường đi qua hàng ngày hay ngôi trường tiểu học Đặng Quốc Chinh tại thành phố Hải Phòng này. Nhưng phải đến tận hôm nay, khi đọc kỹ từng dòng chữ, tôi mới thật sự thấu hiểu đằng sau cái tên ấy là cả một câu chuyện bi tráng, một bản hùng ca được viết bằng máu và tuổi thanh xuân của một người con quê hương.
Tôi lặng người khi biết rằng, người anh hùng ấy sinh năm 1954 tại phường Lê Thanh Nghị - ngay lòng Thành Đông mình. Vào năm 1972, khi đất nước đang ở giai đoạn khốc liệt nhất của cuộc chiến, Đặng Quốc Chinh vừa tròn 18 tuổi. Cái tuổi đẹp nhất của đời người, tuổi của những hoài bão và ước mơ, nhưng ông đã lựa chọn gác lại tất cả để lên đường nhập ngũ. Đọc đến đây, tôi tự hỏi: Nếu là mình ở tuổi 18 ấy, liệu mình có đủ can trường để dấn thân vào nơi "túi bom" Quảng Trị như ông hay không?
Trang sách đưa tôi đến mùa hè năm 1974 tại mặt trận Quảng Trị đầy nắng gió và mảnh đạn. Đơn vị của ông – Trung đoàn 101, Sư đoàn 325 – khi ấy đang đối mặt với một cứ điểm địch vô cùng kiên cố. Hệ thống hỏa lực từ các lô cốt và rào kẽm gai dày đặc đã chặn đứng bước tiến của quân ta.
Giây phút ấy, Đặng Quốc Chinh đã có một quyết định khiến tôi phải nghẹn lòng.
Với vai trò là chiến sĩ bộc phá, ông hiểu rằng nếu không dập tắt được hỏa lực ở lô cốt đầu cầu, đồng đội sẽ hy sinh vô ích. Bất chấp mưa bom bão đạn đang dội xuống, ông ôm khối bộc phá, lách qua từng mét đất đầy mảnh đạn. Khi luồng hỏa lực từ lô cốt chính khạc ra dữ dội nhất, ông đã dũng cảm xông lên. Một tiếng nổ vang trời... Lô cốt địch câm bặt, cửa mở đã thông để đồng đội tràn lên tiêu diệt cứ điểm.
Nhưng, người chiến sĩ ấy đã không trở về.
Ông hy sinh khi vừa tròn đôi mươi. Máu của người thanh niên Hải Dương đã thấm sâu vào đất mẹ Quảng Trị để đổi lấy màu xanh của hòa bình hôm nay. Khi đọc đến dòng chữ: "Cảm ơn mẹ đã sinh ra một người con như thế, để Tổ quốc được hồi sinh từ trong máu lửa", tôi cảm thấy sống mũi mình cay xè.
Gấp trang sách lại, tôi thấy lòng mình trĩu nặng nhưng cũng đầy tự hào. Giờ đây, mỗi khi đi qua con đường, ngôi trường mang tên Đặng Quốc Chinh, tôi không còn nhìn chúng như những địa danh vô tri nữa. Đó là những tượng đài sống, nhắc nhở thế hệ chúng tôi về cái giá của hòa bình.
Người anh hùng ấy ngã xuống, nhưng tinh thần của ông đã hóa thân vào từng tấc đất, từng ngọn cỏ của Thành Đông. Sự hy sinh của Đặng Quốc Chinh không chỉ là một trang lịch sử, mà là một ngọn đuốc thắp sáng lòng biết ơn trong trái tim của những người trẻ như tôi.
Đứng trước chân dung người anh hùng trong trang sách, tôi chợt giật mình nhìn lại chính mình và những người trẻ cùng trang lứa. Chúng ta đang sống trong một thời đại mà "chiến trường" không còn tiếng súng, không còn khói bom, và cái giá của độc lập đôi khi bị che lấp bởi sự hối hả của cuộc sống hiện đại. Ở tuổi 20, trong khi ông hy sinh thân mình cho Tổ quốc, thì chúng ta đôi khi lại dễ dàng gục ngã trước những áp lực nhỏ bé của cá nhân, hay mải mê với những giá trị ảo mà quên mất những giá trị thật ngay dưới chân mình.
Sự hy sinh của anh hùng Đặng Quốc Chinh là một lời nhắc nhở đanh thép rằng: Tuổi trẻ là để dâng hiến. Dâng hiến hôm nay không nhất thiết phải là cầm súng ra chiến trường, mà là sự dũng cảm đối mặt với thử thách, là ý chí vượt khó để xây dựng quê hương Hải Dương, Hải Phòng thêm giàu đẹp.



