Bản hùng ca trường tồn của đất mẹ Đồng Tháp Mười
Bản hùng ca trường tồn của đất mẹ Đồng Tháp Mười
Cuộc đời tảo tần giữa vùng Đồng Tháp Mười hoang sơ
Mẹ sinh năm 1892 và rời xa nhân thế vào ngày 18 tháng 6 năm 2011, hưởng thọ 119 tuổi. Quê hương mẹ là làng Tuyên Bình, Kiến Tường (nay thuộc tỉnh Long An). Vùng Đồng Tháp Mười xưa kia, nơi mẹ gắn bó cả đời, vốn là vựa cá tôm trù phú của Nam Bộ, nhưng cũng là mảnh đất chịu nhiều thiên tai với mùa nước nổi dâng cao từ 4 đến 5 mét, ngập lụt bờ kênh.
Cuộc đời mẹ là minh chứng cho sự cần cù, lam lũ. Dù không biết chữ, mẹ vẫn tự xoay xở buôn bán cá, học cách đan đệm, đan giỏ xách bằng cọng bàng, rồi bơi xuồng vượt hàng chục cây số ra Mộc Hóa, Bình Châu để kiếm tiền nuôi dạy 10 người con (tám trai, hai gái). Hình ảnh người mẹ nhỏ bé, cao tầm 1,55 mét và chỉ nặng 37 ki-lô-gram, đêm đêm cặm cụi làm việc đến tận canh hai đã khắc sâu vào ký ức của những người dân nơi đây.
Trái tim vĩ đại giữa tâm bão chiến tranh
Chiến tranh đi qua, để lại cho mẹ những vết sẹo không bao giờ lành. Mẹ tiễn lần lượt các con trai lên đường tham gia cách mạng. Năm 1952, người con trai đầu lòng là anh Nguyễn Văn Liễng tham gia công an xã Tuyên Bình. Ngày 17 tháng 11 năm 1953, mẹ nhận hung tin anh Liễng bị Tây bố bắn chết khi mới 37 tuổi.
Nỗi đau cứ thế nối tiếp nỗi đau:
Năm 1960, liệt sĩ Nguyễn Văn Tao hy sinh khi đang trên đường đi công tác từ Tuyên Bình ra Mộc Hóa.
Một năm sau (1961), chồng mẹ mất do những vết thương từ phong trào Cần Vương tái phát.
Năm 1962, liệt sĩ Nguyễn Văn Kiến hy sinh.
Một năm sau đó (1963), mẹ lại nhận tin liệt sĩ Nguyễn Văn Trị hy sinh.
Trong lúc chuẩn bị cho cuộc Tổng tiến công và nổi dậy Xuân Mậu Thân 1968, người con trai út Nguyễn Văn Dẫu hy sinh tại Mỹ Tho.
Ngày 23 tháng 3 năm 1968, mẹ nhận tin dữ “kép” khi hai người con trai là Nguyễn Văn Anh và Nguyễn Văn An cùng hy sinh ngay tại quê nhà trong một trận chiến đấu chống càn.
Đáng xót xa hơn, trong số 7 người con trai hy sinh, đến nay vẫn còn hai liệt sĩ chưa tìm thấy hài cốt, nỗi khắc khoải đó đã theo mẹ suốt những năm tháng cuối đời. Mẹ đã đón nhận những hung tin ấy không phải bằng những giọt nước mắt, mà bằng chính trái tim vĩ đại của người mẹ.



