Mẹ Việt Nam Anh hùng

Bản hùng ca từ lòng đất Long An

Nguyễn Thị Mai Anh

Đồng Tháp22/08/2026phường Phù Liễn (phường Phù Liễn)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Nhà thơ Tố Hữu từng viết: "Ôi kháng chiến mười năm ta chịu đựng/ Ghế chưa ngồi, chiếu chưa trải, nhà chưa ở/ Con chưa bồng, vợ chưa kịp nhìn mặt...". Chiến tranh là chia ly, là mất mát, và người chịu đựng nhiều nỗi đau nhất chính là những người mẹ. Câu chuyện về cuộc đời bà mẹ Việt Nam Anh hùng Lê Thị Mười tại Long An chính là một bản hùng ca đau thương nhưng đầy kiêu hãnh như thế.

Mẹ Lê Thị Mười bước vào cuộc trường chinh của dân tộc bằng đôi bàn tay lam lũ và một tấm lòng son sắt với quê hương. Chín người con của mẹ là chín niềm hạnh phúc, nhưng trong dòng chảy của lịch sử, mẹ đã dâng hiến những niềm hạnh phúc riêng tư ấy cho đại nghĩa của dân tộc. Suốt hai thời kỳ kháng chiến, từ chống Pháp đến chống Mỹ, mái nhà của mẹ không chỉ là nơi nuôi nấng đàn con mà còn là xóm nhỏ chở che cho cán bộ, là nơi tiễn đưa những người lính ra đi không hẹn ngày về.

Nỗi đau lớn nhất của một người mẹ là "tre già khóc măng mọc". Những người con trai, con gái của mẹ lần lượt ngã xuống dưới làn mưa bom bão đạn của kẻ thù. Mỗi một giấy báo tử gửi về là một vết dao đâm vào lồng ngực mẹ. Sự kiệt sức về thể xác cùng nỗi đau đớn tột cùng về tinh thần đã khiến mẹ qua đời vào năm 1968, ngay trong những năm tháng khốc liệt nhất của cuộc chiến. Mẹ ngã xuống khi chưa kịp nhìn thấy ngày đất nước hoàn toàn giải phóng, chưa kịp đón những đứa con còn lại trở về.

Sự hy sinh của mẹ Lê Thị Mười mang tầm vóc của cả một thế hệ phụ nữ Việt Nam thời đại Hồ Chí Minh. Họ gạt lại nước mắt, giấu đi sự yếu mềm để trở thành những tượng đài kiên cường. Tên tuổi của mẹ sẽ mãi là ngọn đuốc soi sáng lòng biết ơn trong tim thế hệ trẻ hôm nay.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn