Anh hùng Lực lượng vũ trang

BẢN HÙNG CA TỪ NHẬT KÝ: NGƯỜI TRÍ THỨC XẾP BÚT NGHIÊN VÀ KHÁT VỌNG QUẢNG TRỊ – Nguyễn Văn Thạc

BẢN HÙNG CA TỪ NHẬT KÝ: NGƯỜI TRÍ THỨC XẾP BÚT NGHIÊN VÀ KHÁT VỌNG QUẢNG TRỊ – Nguyễn Văn Thạc

Hải Phòng29/03/2026Lò Văn Tâm (Chi Đoàn K15. SP Vật lý - Trường Đại học Hải Dương)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Một buổi chiều lặng lẽ, khi đọc lại những trang tư liệu về chiến tranh, tôi vô tình bắt gặp cuốn nhật ký mang tên “Mãi mãi tuổi đôi mươi”. Những dòng chữ giản dị nhưng đầy xúc động ấy đã đưa tôi đến gần hơn với cuộc đời của Nguyễn Văn Thạc – một con người vừa gần gũi, vừa phi thường.

Năm 1971, khi đang là sinh viên giỏi khoa Toán – Lý của Trường Đại học Tổng hợp Hà Nội, ông đứng trước một ngã rẽ lớn của cuộc đời. Một bên là giảng đường, là những ước mơ khoa học còn dang dở; một bên là tiếng gọi thiêng liêng của Tổ quốc. Và ông đã chọn… lên đường nhập ngũ.

Đọc đến đây, tôi chợt tự hỏi: nếu là mình, liệu mình có đủ dũng khí để rời bỏ tất cả những điều quen thuộc, để bước vào một nơi mà cái chết luôn cận kề?

Nguyễn Văn Thạc nhập ngũ ngày 6/9/1971, thuộc Tiểu đoàn 1, Trung đoàn 101, Sư đoàn 325, từ đó sống với những "đêm trắng" đầy gian lao, vất vả, thao thức… nhưng đấy chính là những đêm chờ sáng đầy lạc quan, hy vọng như trong thơ của anh.

Hành trình của ông đưa ông đến chiến trường Quảng Trị – nơi được mệnh danh là “túi bom” của cả nước trong mùa hè đỏ lửa năm 1972. Cũng như bao người lính khác, ông khoác lên mình màu áo lính, cầm súng chiến đấu giữa mưa bom bão đạn.

Nhưng Nguyễn Văn Thạc còn mang theo một “vũ khí” khác – đó là cây bút.

Giữa những khoảng lặng hiếm hoi của chiến tranh, ông đã viết nên những dòng nhật ký chân thật, sâu lắng. Đó không chỉ là những suy nghĩ cá nhân, mà còn là tiếng lòng của cả một thế hệ – những con người sẵn sàng gác lại tuổi trẻ, ước mơ riêng để đổi lấy độc lập cho dân tộc. Trong từng trang viết, ta thấy được một tâm hồn nhạy cảm, yêu đời, yêu người, và hơn hết là một tình yêu Tổ quốc mãnh liệt.

Nhưng rồi, chiến tranh không cho ai cơ hội lựa chọn.

Ngày 30/7/1972, tại chiến trường Quảng Trị, Nguyễn Văn Thạc đã mãi mãi nằm lại khi tuổi đời còn chưa tròn đôi mươi. Khi chạm đến những dòng viết cuối cùng của ông, tôi như lặng đi. Một con người trẻ tuổi, với biết bao ước mơ còn dang dở, đã khép lại cuộc đời mình giữa khói lửa chiến tranh. Sự ra đi ấy không chỉ để lại một khoảng trống lớn, mà còn khiến những trang nhật ký ông viết trở nên day dứt hơn bao giờ hết – như một bản hùng ca lặng lẽ về tuổi trẻ đã dâng hiến trọn vẹn cho Tổ quốc.

Tôi không thể không nghẹn lại khi nghĩ rằng, máu của những người thanh niên như ông đã thấm vào đất mẹ để đổi lấy bình yên hôm nay. Càng đọc, tôi càng cảm nhận rõ hơn sự đánh đổi quá lớn của một thế hệ. Một nỗi xót xa dâng lên, nhưng xen lẫn trong đó là niềm tự hào sâu sắc – bởi chính từ những hy sinh ấy, Tổ quốc mới có thể đứng vững và hồi sinh.

Đứng trước những trang nhật ký của Nguyễn Văn Thạc, tôi không khỏi giật mình nhìn lại chính mình và những người trẻ cùng thế hệ. Chúng ta đang sống trong một thời đại mà “chiến trường” không còn tiếng súng, không còn khói bom, và đôi khi giá trị của hòa bình lại dễ bị lãng quên giữa nhịp sống hiện đại đầy vội vã. Ở tuổi đôi mươi, khi ông sẵn sàng rời bỏ giảng đường, gác lại những ước mơ học thuật để bước vào nơi gian khổ nhất của chiến tranh, thì ngày nay, không ít người trẻ lại dễ dàng chùn bước trước những khó khăn cá nhân, hoặc bị cuốn theo những giá trị nhất thời mà đánh mất định hướng sống đúng đắn.

Từ đó, có thể thấy rằng sự hy sinh của Nguyễn Văn Thạc không chỉ mang ý nghĩa lịch sử, mà còn là một lời nhắc nhở sâu sắc đối với thế hệ hôm nay. Tuổi trẻ, suy cho cùng, không phải là quãng thời gian để sống hoài phí, mà là giai đoạn cần được định hình bởi lý tưởng và trách nhiệm. Tuy nhiên, trong bối cảnh hiện tại, dâng hiến không còn được thể hiện bằng việc cầm súng ra chiến trường, mà được cụ thể hóa thông qua sự kiên trì trong học tập, bản lĩnh vượt qua thử thách và khát vọng đóng góp tích cực cho sự phát triển của quê hương, đất nước. Chính sự chuyển hóa đó đã làm cho giá trị của tinh thần cống hiến trở nên bền vững và phù hợp hơn với thời đại.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn