“BẢN HÙNG CA TUỔI TRẺ - KHI LÒNG YÊU NƯỚC NẶNG HƠN 98 KILÔGAM ĐẠN: NGÔ THỊ TUYỂN”
“BẢN HÙNG CA TUỔI TRẺ - KHI LÒNG YÊU NƯỚC NẶNG HƠN 98 KILÔGAM ĐẠN: NGÔ THỊ TUYỂN”
Khi dày công xây dựng nên “Tuyển tập truyền thuyết Thanh Hóa”, nhóm tác giả Đào Huy Phụng – Lưu Đức Hạnh – Cao Sơn Hải – Trần Thị Liên – Hoàng Tuấn Công viết: “Ở xứ Thanh, hầu như mỗi ngọn núi, dòng sông, mỗi làng, bản, vùng đất đều gắn liền với một, hai hay ba truyền thuyết và trong mỗi truyền thuyết đều mang giá trị, ý nghĩa lịch sử sâu sắc”. Thanh Hóa – mảnh đất tôi được sinh ra và lớn lên, vùng đất nổi tiếng là “quê vua đất chúa” và là cái nôi của nhiều anh hùng hào kiệt của dân tộc. Trong những năm tháng của cuộc kháng chiến chống Mỹ, hình ảnh nữ anh hùng vác cả tổ quốc trên vai Ngô Thị Tuyển đã cùng quân và dân Hàm Rồng – Nam Ngạn viết nên huyền thoại về một “thời hoa lửa” cách đây sáu thập kỉ, khiến cho dư luận nước Mỹ xôn xao, bạn bè yêu chuộng công lí và hòa bình trên thế giới khâm phục.
Ngô Thị Tuyển sinh năm 1946, được lớn lên trong gia đình, quê hương có truyền thống yêu nước, khi ấy cô gái 17 tuổi đã xung phong vào dân quân làng Nam Ngạn để được tham gia huấn luyện, băng bó vết thương, cấp cứu người bị nạn,...Quay ngược về hơn 60 năm trước trong cuộc chiến tranh leo thang đánh phá miền Bắc, không quân Mỹ đã tập trung nhằm vào "yết hầu" Hàm Rồng hòng cắt đứt huyết mạch giao thông, chặn chi viện của hậu phương miền Bắc cho chiến trường miền Nam.
Trong hai ngày 3 và 4/4/1965, đế quốc Mỹ đã cho nhiều tốp máy bay đến bắn phá ác liệt khu vực Nam Ngạn - Hàm Rồng. Khi ấy, nữ dân quân Ngô Thị Tuyển đã trực tiếp tham gia trận chiến đấu. Nhiều lần bom đạn Mỹ rơi nổ gần, bà Tuyển bị thương tích cơ thể đến 44%.
Khi đoàn xe chở đạn từ thị xã Thanh Hóa ra tiếp tế cho các trận địa bên bờ Bắc, nữ dân quân Ngô Thị Tuyển nặng 42kg đã ghé vai, nhờ người đỡ lên hai hòm đạn dính vào nhau nặng 98kg để vượt đường đê, đưa xuống tàu.
Trận chiến Nam Ngạn - Hàm Rồng cách đây hơn 60 năm cũng đã trở thành biểu tượng của chiến tranh nhân dân Việt Nam chống lại chiến tranh phá hoại của đế quốc Mỹ. Bà đi vào sử sách và nổi danh thế giới bởi khả năng vượt quá giới hạn bình thường của con người. Đọc đến đây tôi tự hỏi vậy bản thân mình ở tuổi mười bảy như thế nào, có phải chịu nhiều khổ cực như bà không. Tầm giờ mới năm ngoái đây thôi tôi cũng bằng tuổi bà – một độ tuổi đang mang trong mình nhiều hoài bão và ước mơ cao cả và đôi khi bị ngã gục trước những biến cố nhỏ nhoi trong cuộc đời và có một tinh thần không dám đứng lên trước những thử thách vấp ngã khó khăn nhưng với một nữ dân quân tuy chỉ nặng 42kg lại mang trong mình cả một đất nước, cả một dân tộc trên đôi vai của mình. Một tinh thần bất khuất, hành động kiên cường, anh dũng của bà đã làm dậy sóng dư luận Mỹ, khiến bạn bè yêu chuộng công lý, hòa bình trên toàn thế giới phải ngưỡng mộ, tôn vinh. Đó là minh chứng sống động cho một “thời hoa lửa”, gắn liền với tinh thần bất khuất và lòng yêu nước mãnh liệt, được ghi dấu sáu thập kỷ trước.
"Sự kiện một nữ dân quân nặng 42kg vác hai hòm đạn nặng 98kg tiếp tế cho bộ đội không phải ai cũng tin", bà Tuyển kể lại.
"Trong chiến tranh, nhân dân Việt Nam đều tham gia chiến đấu và tôi đã chứng minh được sức mạnh tuyệt vời của người dân Việt", bà Tuyển tự hào.
Anh hùng Ngô Thị Tuyển nhớ lại: “Những năm tháng chiến tranh ác liệt, thanh niên trai tráng trong làng tôi lên đường đi chiến trường hết cả, chỉ còn lại người già, phụ nữ và trẻ em ở nhà. Hàng ngày, ngoài công việc tăng gia sản xuất để lấy lương thực, nữ thanh niên chúng tôi tham gia phong trào Đoàn, còn các chị, các mẹ thì tham gia phong trào Hội phụ nữ. Ngày ấy, hoạt động dân quân tự vệ cùng các phong trào "Thanh niên 3 sẵn sàng", "Phụ nữ 3 đảm đang" rất mạnh mẽ, sôi nổi. Chị em dân quân tự vệ chúng tôi đã cùng với bộ đội, quân dân Nam Ngạn nói riêng, quân dân Thanh Hóa nói chung, chắc tay súng, không nao núng trước kẻ thù để bảo vệ từng tấc đất quê hương”.
Không chỉ dừng lại ở đó, đến nay bà Tuyển không thể quên sự kiện ngày 26/5/1965. Khi đó, hai chiếc tàu hải quân đánh biệt kích tàu của Mỹ ở ngoài khơi. Do bị máy bay Mỹ phát hiện, nhiều thủy thủ bị thương và hy sinh. Hai chiếc tàu đến địa phận Nam Ngạn ra tín hiệu yêu cầu hỗ trợ, bà Tuyển đã bơi ra và lên được tàu sơ cứu cho chiến sĩ bị thương và ra hiệu ứng cứu từ trên bờ. Trước tinh thần, ý chí chiến đấu quật cường và năm 1967 bà được phong tặng danh hiệu Anh hùng Lực lượng Vũ trang Nhân dân khi chỉ mới 21 tuổi.
Sau những năm chiến tranh ác liệt, bà tham gia Ban Chấp hành Tỉnh đoàn, rồi công tác tại thị đội (nay là Ban Chỉ huy Quân sự Thành phố Thanh Hóa) và về nghỉ chế độ bảo hiểm xã hội sau nhiều năm công tác ở Bộ Chỉ huy Quân sự tỉnh vào năm 2000. Khi về địa phương, bà đã tham gia Hội Cựu chiến binh phường Trường Thi và là Chi hội trưởng. Vừa qua, Anh hùng lực lượng vũ trang nhân dân Ngô Thị Tuyển là một trong 400 đại biểu người có công với cách mạng tiêu biểu từ khắp mọi miền tổ quốc về dự hội nghị tri ân người có công với cách mạng năm 2024 do Bộ Lao động - Thương binh và Xã hội tổ chức.
Anh hùng Ngô Thị Tuyển, nay đã là bậc lão niên, ngồi kể lại quãng thời gian khốc liệt đầy khói lửa với những kí ức không thể nào quên. Câu chuyện từ quá khứ như những thước phim quay chậm, dần dần ùa về, mỗi chi tiết, mỗi khoảnh khắc đều thấm đẫm sự hy sinh, kiên cường và tinh thần bất khuất của một thời hào hùng.
Ngày nay, khi 61 năm trôi qua những ngày tháng chiến đấu bên cây cầu Hàm Rồng gắn với sự kiện một mình vác 2 hòm đạn nặng 98kg, luôn là ký ức hào hùng của Anh hùng Lực lượng vũ trang Nhân dân Ngô Thị Tuyển. Với bà, đó là niềm tự hào lớn lao khi được góp sức nhỏ bé cùng quân dân Thanh Hóa bảo vệ cây cầu huyết mạch chi viện cho chiến trường miền Nam. Câu chuyện về “Nữ anh hùng tải đạn” đã làm cho người con xứ Thanh nói riêng và người dân cả nước nói chung luôn tự hào về người lực sĩ nhỏ bé ấy đã làm nên chuyện cho đất nước. Đó không chỉ là câu chuyện của quá khứ mà còn là lời nhắc nhở cho thế hệ con trẻ mai sau về trách nhiệm đối với quê hương đất nước.
Đối với tôi một người con xa quê và hiện tại đang học ngành sư phạm Ngữ Văn tại trường Đại học Hải Dương nhưng mỗi khi nhắc đến chiến thắng Hàm Rồng trong tôi lại mang cho mình niềm tự hào mãnh liệt về cội nguồn, về nơi mà mình từng sống đã có những người chiến sĩ đã hết mình vì dân tộc, vì đất nước mà không ngại khó khăn gian khổ đến với bản thân mình. Họ luôn đặt đất nước lên trên để ngày nay có một lịch sử hào hùng, một địa danh mà khi nhắc tới đã mang đến cho bạn bè quốc tế sự nể phục và kính trọng những người dân, người chiến sĩ Việt Nam đã ngày đêm bảo vệ đất nước để có những thắng lợi vẻ vang như ngày hôm nay. Trong tác phẩm “Tiểu vùng văn hóa xứ Thanh”, Giáo sư Ngô Đức Thịnh đã khái quát: “Thanh Hóa là vùng đất vừa mang tính huyền thoại vừa mang tính lịch sử”.
Tại buổi lễ nhận huy hiệu 55 năm tuổi Đảng diễn ra ngày 2/2/2023, cố Tổng Bí thư Nguyễn Phú Trọng xúc động bày tỏ tình cảm của mình với Đảng bằng cách dẫn lời của một bài ca: "Nếu là hoa hãy là hoa hướng dương; nếu là chim hãy là chim câu trắng; nếu là đá hãy là đá kim cương; nếu là người hãy là người cộng sản". Mỗi chúng ta được sinh ra và lớn lên trong thời bình như hiện nay là một điều vô cùng may mắn và hạnh phúc. Chính vì thế, chúng ta cần phải có nhận thức được trách nhiệm của bản thân mình trước đất nước trong hoàn cảnh mới. Trách nhiệm của thế hệ trẻ hôm nay trước đất nước dân tộc là việc mỗi người nhận thức được tầm quan trọng của bản thân trong công cuộc xây dựng và phát triển đất nước; đồng thời có những hành động thiết thực để rèn luyện bản thân, cống hiến những điều tốt đẹp nhất cho quê hương, tổ quốc. Việc sống có trách nhiệm còn là việc chúng ta sống với tình yêu thương chan hòa với mọi người xung quanh, sống với tinh thần đoàn kết, sẵn sàng chia sẻ, giúp đỡ với những người có hoàn cảnh khó khăn, cùng nhau chung tay vì một đất nước vững mạnh, một xã hội giàu tình yêu thương. Việc sống cống hiến sẽ giúp cho bản thân mỗi người trước hết tốt hơn vì khi chúng ta hiểu được vai trò, trách nhiệm của bản thân, ta sẽ có những nhận thức và hành động đúng đắn để xây dựng cuộc sống của mình. Bên cạnh đó, việc sống có trách nhiệm sẽ khiến ta lan tỏa được nhiều hơn những điều tích cực ra ngoài, xã hội cũng từ đây trở nên tốt đẹp, văn minh hơn. Chính vì thế, là học sinh, sinh viên - chủ nhân tương lai của đất nước, chúng ta cần phải nhận thức được tầm quan trọng của việc sống cống hiến, đồng thời hoàn thiện bản thân theo chiều hướng tích cực, rèn luyện đạo đức, trau dồi kiến thức để mai sau thành những người chủ mẫu mực của đất nước. Mỗi ngày cố gắng một chút, chúng ta sẽ tốt hơn. Quỹ thời gian của mỗi người tưởng chừng vô hạn nhưng lại là hữu hạn. Hãy sống trọn vẹn từng giây phút nhất có thể và trở thành một người có ích.
Thời hoa lửa đã rời xa, nhưng tinh thần bất khuất của nữ anh hùng Ngô Thị Tuyển vẫn còn đấy, những ngọn lửa ấy vẫn chảy trong tim mỗi người chiến sĩ cũng như người con Việt Nam ta, đất nước chúng ta đang ngày càng phát triển. Những kết quả tích cực trong phát triển kinh tế - xã hội của đất nước chính là việc làm “biến đau thương thành hành động”, là bông hoa đẹp kính dâng cho những anh hùng đã vì nước vì dân mà hi sinh thầm lặng, những người chiến sĩ khoác trên mình màu áo lính mà nằm xuống và những nhà lãnh đạo lỗi lạc, trọn đời vì nước, vì dân.



