Bản hùng ca vĩnh cửu về tình đồng đội tại Điện Biên
Bài viết phản ánh tâm tư, ký ức chiến tranh khốc liệt và nghị lực sống kiên cường của cựu chiến binh Hồ Đức Anh trong thời kỳ hậu chiến.
Mỗi độ tháng Bảy về, lòng tôi lại rưng rưng nhớ về những năm tháng chiến đấu gian khổ ở Điện Biên. Những người lính chúng tôi ngày ấy mang trong mình bầu máu nóng của tuổi trẻ, sẵn sàng hy sinh vì độc lập tự do của Tổ quốc, bỏ lại sau lưng quê nhà thân thương và những người thân yêu nhất. Cùng chung một chiến hào, chúng tôi ăn chung mâm, ngủ chung giường đất. Kỷ niệm đáng nhớ nhất là khi đồng chí Bình tìm được vài củ sắn lùi, lén mang về chia đều cho cả tiểu đội. Vị ngọt của sắn rừng nướng vội hòa lẫn với tình cảm anh em gắn bó keo sơn đã trở thành món ngon nhất trần đời mà tôi không bao giờ quên được. Nhớ lại cái ôm siết chặt của người cha già ngày lên đường nhập ngũ, sống mũi tôi lại cay cay. Ông dặn: 'Chưa hết giặc thì chưa về nhé con'. Lời dặn dò mộc mạc ấy mang theo cả tình yêu thương và kỳ vọng của cả dòng họ. Gia đình không chỉ là nơi để trở về, mà còn là lý tưởng để chúng tôi sẵn sàng xả thân bảo vệ sự vẹn toàn của lãnh thổ. Trở về sau cuộc chiến tranh vệ quốc vĩ đại, mang trên mình những vết thương, nhưng chúng tôi vẫn tự hào vì đã sống trọn vẹn với lý tưởng. Mỗi dịp hội ngộ, ôm nhau khóc cười, chúng tôi lại thấy như mình sống lại tuổi mười tám. Tình đồng đội thiêng liêng cùng tình thương gia đình đã kiến tạo nên giá trị vĩnh cửu của người lính cụ Hồ.


