Bài viết

Bản kiểm điểm nhận sai và cuộc trở lại 9 năm sau khi ông mất

Bị Ban Bí thư phê bình gay gắt và buộc làm bản kiểm điểm năm 1968, Kim Ngọc qua đời năm 1979 trước khi tư tưởng "khoán hộ" của ông được Trung ương chính thức công nhận qua Chỉ thị 100 và Nghị quyết 10.

Phú Thọ24/08/2026Ban Thanh niên Công an Tỉnh (Ban Thanh niên Công an Tỉnh)5 lượt xem0 lượt chia sẻ

Chủ trương "khoán hộ" của Kim Ngọc đã phải trải qua không ít gập ghềnh, trắc trở. Ngày 6 tháng 11 năm 1968, lãnh đạo cấp trên đã phê bình gay gắt chủ trương này. Đến ngày 12 tháng 12 năm 1968, Ban Bí thư yêu cầu Tỉnh ủy Vĩnh Phú, lúc này đã sáp nhập hai tỉnh Vĩnh Phúc và Phú Thọ, phải chấn chỉnh việc khoán hộ, thực chất là cấm hoàn toàn hình thức khoán này, dù trước đó chính hình thức này đã mang lại hiệu quả rõ rệt cho sản xuất nông nghiệp của tỉnh.

Là người tiên phong đề xuất khoán hộ tại Vĩnh Phúc, ông vẫn phải làm bản kiểm điểm, thừa nhận quan điểm lập trường còn mơ hồ nên chưa quán triệt đường lối, nguyên tắc, chính sách của Đảng trong việc quản lý hợp tác xã sản xuất nông nghiệp. Tuy nhiên, trên thực tế, hình thức "khoán chui" vẫn tiếp tục diễn ra âm thầm khắp các vùng nông thôn Vĩnh Phú, vì người dân đã thấy rõ hiệu quả vượt trội của nó. Ông tiếp tục giữ chức Bí thư Tỉnh ủy Vĩnh Phú cho đến tháng 4 năm 1977, khi ông về nghỉ hưu. Ông qua đời ngày 26 tháng 5 năm 1979.

Chỉ ba tháng sau ngày ông mất, tháng 8 năm 1979, Tỉnh ủy Vĩnh Phú đã ra nghị quyết chủ trương khoán cây màu vụ đông, và đến năm 1980 tiếp tục khoán cả cây lúa. Sau đó, Trung ương bắt đầu cho áp dụng chế độ khoán trong toàn bộ nền nông nghiệp Việt Nam, thông qua Chỉ thị 100 năm 1981 và Nghị quyết 10 của Bộ Chính trị năm 1988, dựa trên kinh nghiệm đúc kết từ nhiều tỉnh thành đã áp dụng khoán hộ. Những chính sách này góp phần đưa Việt Nam từ một nước thiếu ăn trở thành nước xuất khẩu gạo, và ông được nhiều tài liệu ghi nhận có vai trò tiên phong quan trọng trong quá trình đổi mới nông nghiệp Việt Nam.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn