BẮN LẤY SÚNG ĐỂ GIỮ CHỐT MÌNH
Trong chiến tranh biên giới Tây Nam, lực lượng du kích địa phương phải chiến đấu trong điều kiện vô cùng thiếu thốn. Không phải lúc nào cũng có đủ súng đạn, trang bị, hậu cần như các đơn vị chủ lực. Với ông Lâm Văn Đắc, muốn giữ được chốt, bảo vệ được dân, trước hết phải biết tự lực trong từng trận đánh.
Từ thực tế ấy, ông Đắc đặt ra cho anh em một nguyên tắc rất rõ: đánh phải chắc, nổ súng phải có mục đích, nếu có khả năng thu được súng của địch thì mới đánh. Ông thường nói đại ý: “Bắn lấy súng được mới bắn, còn không lấy súng được thì không bắn.” Câu nói mộc mạc ấy thể hiện cách nghĩ rất thực tế của người chỉ huy du kích: không đánh phô trương, không lãng phí đạn, không để lộ lực lượng khi chưa nắm chắc thời cơ.
Với du kích vùng biên, mỗi khẩu súng thu được sau trận đánh đều rất quý. Đó không chỉ là chiến lợi phẩm, mà còn là phương tiện để tiếp tục giữ chốt, bảo vệ bà con. Địch có thể đông hơn, trang bị mạnh hơn, nhưng nếu ta biết chọn thời cơ, đánh đúng lúc, thu được vũ khí, thì sau mỗi trận lực lượng lại có thêm điều kiện để đứng vững hơn.
Theo lời ông Đắc kể, có thời điểm đơn vị thu được nhiều loại vũ khí, trang bị từ các trận đánh. Nhưng ông không xem đó là chuyện để khoe thành tích. Với ông, điều quan trọng là số vũ khí ấy giúp anh em có thêm sức chiến đấu. Một lực lượng du kích ít người, nếu biết tổ chức, biết sử dụng những gì thu được, vẫn có thể bám chốt, phối hợp chiến đấu và bảo vệ địa bàn hiệu quả.
Nguyên tắc “bắn lấy súng” cũng buộc mỗi người phải bình tĩnh hơn khi vào trận. Không phải thấy địch là nổ súng ngay. Người du kích phải biết quan sát, chờ thời cơ, chọn vị trí có lợi, đánh sao cho vừa đẩy lùi được địch, vừa giữ được lực lượng mình. Đó là cách đánh của những người hiểu rằng mỗi viên đạn, mỗi khẩu súng, mỗi mạng sống đồng đội đều rất quý.
Sau các trận đánh, ông Đắc còn dùng chính những trang bị thu được để rèn luyện thêm cho anh em. Người nào chưa quen thì được hướng dẫn, người có kinh nghiệm hơn thì kèm người mới. Ông muốn lực lượng của mình không chỉ gan dạ, mà còn phải biết đánh chắc, biết giữ mình, biết phối hợp để lần sau ra trận bớt tổn thất hơn.
Trong hoàn cảnh ấy, tinh thần tự lực trở thành sức mạnh rất lớn. Du kích địa phương không chờ đủ mọi điều kiện mới chiến đấu. Họ vừa đánh, vừa học, vừa bổ sung trang bị, vừa xây dựng lực lượng ngay trong thực tế khốc liệt của chiến trường. Mỗi trận thắng không chỉ làm địch chùn bước, mà còn giúp chốt có thêm khả năng đứng vững trước những đợt tấn công sau.
Điều đáng quý trong câu chuyện của ông Đắc là cách ông nhìn chiến đấu bằng trách nhiệm của người giữ đất. Đánh không phải để liều lĩnh. Đánh là để bảo vệ dân, giữ chốt, giữ lực lượng lâu dài. Vì vậy, từng quyết định nổ súng đều phải được cân nhắc. Người chỉ huy không chỉ nghĩ đến thắng một trận, mà còn nghĩ đến ngày mai anh em còn đủ sức bám trụ hay không.
“Bắn lấy súng để giữ chốt mình” vì thế không chỉ là một kinh nghiệm chiến đấu. Đó là bài học về sự mưu trí, tiết kiệm, tự lực và trách nhiệm. Trong điều kiện thiếu thốn, người du kích vùng biên biết biến khó khăn thành cách đánh, biến chiến lợi phẩm thành sức mạnh, biến từng trận đánh thành điều kiện để tiếp tục bảo vệ bình yên cho nhân dân.



