Bài viết

Bản Lĩnh Cà Đú: "Pháo Đài Đá" Kiên Cường Giữa Lòng Phan Rang

Khánh Hòa15/06/2026Văn Gia Bảo (Lớp 7/4 — Trường THCS Lê Hồng Phong)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

CÀ ĐÚ – HUYỀN THOẠI TỪ VÁCH ĐÁ ANH HÙNG

Từ trung tâm nhìn về hướng đông bắc, đỉnh núi Cà Đú sừng sững hiện ra giữa nền trời nắng gió như một bức tường thành tự nhiên che chắn cho dải đất này. Đối với những người trẻ lớn lên trong hòa bình như tôi, Cà Đú không đơn thuần là một ngọn núi đá gai góc, đó là một nhân chứng lịch sử bằng đá, một “địa chỉ đỏ” gắn liền với lửa đạn kinh hoàng nhưng đầy oanh liệt của quân và dân ta. Giai đoạn 1965 - 1968, đỉnh núi này đã trở thành pháo đài sắt đá, cất giữ những mạch máu cách mạng ngay sát vách đầu não quân thù, khơi dậy trong lòng thế hệ đi sau một niềm tự hào và lòng biết ơn vô hạn.

"Bàn đạp chiến lược" giữa trùng vây lửa đạn

Trong những năm tháng khốc liệt của cuộc kháng chiến chống Mỹ, đặc biệt là thời kỳ cao điểm chống "bình định" (1965 - 1968), núi Cà Đú mang một sứ mệnh lịch sử đặc biệt đối với phong trào cách mạng thị xã năm xưa. Nằm ở vị trí cửa ngõ, mọc giữa đồng bằng và chỉ cách các căn cứ quân sự sừng sỏ của địch như Sân bay Thành Sơn, Tiểu khu vài cây số, Cà Đú chính là "bàn đạp chiến lược". Từ những hang đá hiểm trở nơi đây, Thị ủy đã trực tiếp bám trụ, chỉ đạo các lực lượng đặc công và du kích mật luồn sâu, áp sát nội đô để tổ chức các trận đánh táo bạo, đánh phá hệ thống kìm kẹp của địch.

Ý thức được sự nguy hiểm của căn cứ này, Mỹ - Ngụy điên cuồng biến các vùng xung quanh núi Cà Đú thành vành đai trắng. Chúng sử dụng máy bay phun rải chất độc hóa học làm hủy diệt hết cây cỏ, liên tục dội hàng ngàn tấn bom xuống vách đá nhằm biến sườn núi thành bình địa và cô lập hoàn toàn lực lượng của ta. Thế nhưng, kẻ thù đã hoàn toàn bất lực trước ý chí của con người. Giữa cái nóng như thiêu đốt, thiếu thốn từ nước uống đến hạt muối, các chiến sĩ cách mạng vẫn kiên cường bám trụ nơi hang tối, giữ vững vách đá tiền tiêu.

Mạch ngầm cách mạng và "Trận tuyến lòng dân"

Sức sống bất diệt của căn cứ Cà Đú chính là nhờ vào "trận tuyến lòng dân" vững chắc của nhân dân nơi đây. Lòng dân ấy không phải ngày một ngày hai, mà là sự tiếp nối bền bỉ qua hai cuộc kháng chiến trường kỳ.

Đứng trên đỉnh Cà Đú hôm nay, tôi chợt nhớ đến câu chuyện về những người con ưu tú của quê hương, tiêu biểu như Thiếu úy Đỗ Thị Gái – người chiến sĩ lão thành đã dấn thân vào chiến trường khốc liệt này từ năm 1949. Giai đoạn kháng chiến chống Pháp gian khổ ấy đã tôi luyện nên những "bông hồng thép" quả cảm, để rồi đến cuộc kháng chiến chống Mỹ, tinh thần kiên trung của những người chiến sĩ như bác lại tiếp tục rực cháy, dẫn dắt các thế hệ sau bám trụ kiên cường.

Bất chấp lệnh cấm vận và kiểm soát gắt gao tại các ấp chiến lược, những người mẹ, người chị từ các khu phố, làng mạc nội ngoại ô vẫn âm thầm nuôi quân. Gạo, muối, thuốc men được giấu tinh vi trong các thùng gỗ, thùng cá, vượt qua tai mắt giặc nhờ hệ thống giao liên dày đặc để gửi lên núi.

Sự tiếp sức thầm lặng từ lòng dân đã giúp quân ta từ căn cứ Cà Đú liên tiếp mở các cuộc tiến công, hỗ trợ quần chúng nhân dân đập tan các ấp chiến lược bao quanh thị xã. Đỉnh cao là cuộc nổi dậy và tiến công đồng loạt rúng động trong Tết Mậu Thân 1968. Khi mệnh lệnh từ căn cứ Cà Đú phát ra, những "mạch máu" trong nội đô lập tiếp sục sôi. Tại Khu phố 7 (KP7) Kinh Dinh năm xưa – nơi nay đã hòa vào lòng phường Phan Rang, tỉnh Khánh Hòa – vách đầu não của cơ quan Thị ủy bám trụ đã cùng quân và dân ta tạo nên những mũi tiến công sắc bén, thọc sâu vào lòng địch, khiến quân thù hoang mang, khiếp sợ ngay tại trung tâm trận địa.

Khát vọng của tuổi trẻ hôm nay

Hơn nửa thế kỷ đã đi qua, những vách đá loang lổ vết bom đạn xưa của núi Cà Đú giờ đã được phủ xanh bởi màu của sự sống và hòa bình. Những câu chuyện về nếm mật nằm gai của các chiến sĩ trong lòng hang đá, hay lòng dũng cảm của Thiếu úy Đỗ Thị Gái, đã trở thành huyền thoại, một phần di sản tinh thần vô giá của quê hương.

Đứng trước đỉnh cao lịch sử, tôi hiểu rằng mỗi ngày thanh bình được sống, được làm việc hôm nay đều được xây đắp từ máu xương, sự hy sinh và lòng kiên cường vô hạn của thế hệ cha anh. Lòng biết ơn sâu sắc ấy không chỉ dừng lại ở sự xúc động, mà trở thành động lực thôi thúc một người trẻ như tôi phải sống trách nhiệm hơn.

Tôi tự hứa sẽ phát huy tinh thần xung kích của tuổi trẻ, không ngừng học hỏi, rèn luyện và nỗ lực cống hiến để cùng chung tay xây dựng phường Phan Rang, tỉnh Khánh Hòa ngày càng giàu đẹp, hiện đại, xứng đáng với tầm vóc anh hùng của huyền thoại Cà Đú năm xưa.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn